KHUYÊN TU



Nghiệp kia gây bởi tâm này,

Đảo điên điên đảo vần xoay khôn lường.

Khi sinh ở chốn Thiên đường,

Ham mê lạc thú coi thường sự tu.

Làm người trong cõi Diêm phù,

Mười phần quá chín những lo cùng phiền.

Vui là ăn ở tuy yên,

Khổ vì căm giận gây nên hận thù.

Lúc sa vào chốn ngục tù,

Quỷ kia lo những làm cho cực hình.

Mắc vòng ma đói yêu tinh,

Gặp đồ ăn uống biến thành lửa than

Súc sinh đau đớn khôn bàn,

Sống thuần sống khổ, chết toàn chết tươi.

Ngậm ngùi thay kiếp luân hồi,

Nồi chìm trôi dạt biết đời nào yên.

Chỉ vì tưởng mối nghiệp duyên,

Cam tâm mang não chuốc phiền bấy nay.

Nghĩ mình luống giận mừng thay,

Giận vì mê hoặc, mừng nay làm người,

Muốn xa sinh tử luân hồi,

Lên đường bát chính chớ lui bước nào.

Gióng xe Lục độ tiêu dao,

Thẳng về ngàn giác chẳng bao tới liền.

Khi đà phúc trí vẹn tuyền,

Cứu cho muôn loại thoát miền trầm luân.

Đều cho chứng được Pháp thân,

Ở ngôi bất thoái muôn phần tự yên vui.

Mới hay trăm sự bởi người,

Tu thời chứng đạo, không thời bị sa.

Giở hay chỉ tại tâm ta,

Có thân sớm phải liệu mà tu thân,

Xin chở ngại ngần.

                               Cố Hoà Thượng Trí Hải thuật