Mỗi một vị Phật và Bồ Tát họ đều có một đại nguyện sẽ độ cho chúng
sanh trong cỏi Diêm Phù Đề. Phật A Di Đà thì nguyện nếu ai nhớ nghĩ đến người
thì Ngài sẽ độ thì cho bạn về Cực Lạc. Phật Dược Sư thì nguyện ai nhớ nghĩ đến
người thì Ngài cũng sẽ độ cho người đó hết bệnh tật, sống lâu, còn Ngài Địa Tạng
hứa sẽ độ cho người sống và người chết thoát khỏi đường ác trong địa ngục, ngạ
quỷ, súc sanh nếu đọc tụng kinh Địa Tạng hoặc niệm danh hiệu của Ngài.
Đức Phật và Bồ Tát rất là yêu thương chúng ta như con ruột, nhưng vì
chúng ta không hiểu cứ chạy loanh quanh đi lạc, cho nên các bạn cầu nguyện hoài
vẫn không cảm ứng. Vì sao vậy? Vì tâm của các bạn loạn động, xen tạp. Đọc tụng
kinh mà còn nhớ nghĩ lung tung, đọc tụng kinh mà xin cầu trúng số, cầu cho thằng
chồng với con bồ nhí bị tai nạn chết quách đi. Cầu danh, cầu lợi mà không cầu
đúng ý của các Ngài thì làm sao mà thấu tai Phật chứ?
Các bạn có biết không? Mỗi ngày Phật và Bồ Tát nghe rất nhiều tiếng
kêu gọi Phật ơi...! Bồ Tát ơi...! nhưng các bạn đâu có biết cả ngày có hàng
trăm, hàng vạn người, hàng tỷ người kêu tên của Ngài lao xao như trong một khu
chợ rất phức tạp. Những tiếng kêu tha thiết không thấy đâu, mà toàn nghe những
lời kêu than xin xỏ cho con thế này, cho con thế nọ không chịu tu, không chịu
niệm Phật thì làm sao mà tới?
Ví dụ: Mỗi ngày bạn nhả ra từ miệng 2.000 câu NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT, nhớ thường niệm, mai cũng niệm, chiều cũng niệm,
đi cũng niệm, ngồi cũng niệm, tâm niệm không bỏ qua, câu niệm Phật chẳng rời
lòng, mỗi thời mỗi khắc chẳng xa lìa, nhặt nhặt, niệm niệm, như gà ấp trứng thường
cho hơi ấm tiếp tục, tức gọi là “tịnh niệm nối nhau”, chơn thật tu hành chỉ cốt
nhớ được một câu A Di Ðà Phật này trong mỗi ý niệm, đừng để cho quên mất, niệm
niệm thường hiện tiền, niệm niệm chẳng lìa tâm.
Vô sự cũng niệm như thế, hữu sự cũng niệm như thế. An vui cũng niệm
như thế, bịnh khổ cũng niệm như thế. Sống cũng niệm như thế, chết cũng niệm như
thế. Một niệm phân minh bất muội như thế thì cần gì phải hỏi người khác đường lối
tu hành để được vãng sanh nữa? thì đương nhiên Phật nghe rất rỏ sẽ giữ bạn làm
đứa con cưng nhất. Đúng không? Chăm chỉ niệm vậy thì không bao giờ có bóng dáng
Ma quỷ đè, vong nhập nữa.
Còn như tiếng niệm Phật của bạn rời rạc, yếu xìu không dũng mãnh nên bị
các tiếng niệm Phật khác mạnh hơn lấn át, che khuất nên Phật không hề nghe thấy
đó thôi, bình thường bạn ham vui không
nhớ Phật không tụng niệm. Khi thất cơ lỡ vận bệnh tật đeo mang thì tìm Phật kêu
cứu, nghe sao tới? là tại mình vô minh, niệm Phật thì bữa đực bữa cái, than mệt,
than bận, than đủ thứ khi thấy không linh ứng lại chê trách Phật không linh. Mà
không phải chuyện gì cũng kêu Phật cứu giúp là được đâu. Lại có những đứa con
ngộ ghê, không gọi tên Ngài mà nhờ người khác niệm giúp thì làm sao mà Phật
nghe thấy?
Mọi động niệm của mình tha thiết thì mới cứu chính mình đó. Bằng lời
nhắn nhủ này thì các bạn phải cố gắng chứ đừng có nói là tôi bận không có thời
gian, thì chịu thôi.
Tất cả mỗi việc làm đều do thân chúng ta quyết định. Nếu hôm nay anh
giết người thì cho dù anh có đến quỳ trước Đức Phật, Phật cũng không thể cứu
anh được. Và Đức Phật sẽ nói với anh rằng: Anh không tin nhân quả, anh muốn giết
người phóng hoả thì Ta làm sao mà cứu anh được?
Vì thế có người hỏi? Tụng kinh có thể tiêu trừ tai nạn được hay không?
Điều này cũng không nhất định, bởi nếu như bạn không làm việc xấu thì
tụng kinh có thể tiêu trừ tai nạn.
Thế nhưng, nếu bạn làm việc xấu sát nhân, phóng hoả thì bạn có tụng
bao nhiêu đi nữa cũng vô dụng mà thôi. Nếu tụng kinh có thể tiêu trừ những tai
nạn những hậu quả cho những việc làm xấu ác của chúng ta gây ra, thì Đức Phật
Thích Ca Mâu Ni là người bao che cho tội ác rồi, và Phật giáo đã trở thành một
nơi dung chứa cho những kẻ gây ra tội ác. Vì thế tụng kinh không nhất định sẽ
tiêu trừ được tai nạn, bởi vì các sự việc còn tuỳ thuộc vào việc làm của mỗi
người chúng ta.
Nếu như bạn làm hại một lần đến 50 người rồi bạn lại đến trước Phật
sám hối cầu xin Phật cứu bạn, như thế thì Phật cũng đành chịu thôi. Bởi vì những
việc bạn làm thì bạn phải có trách nhiệm của những kết quả của những việc làm
đó, chứ Phật không có quyền xoá các kết quả đó được, hoặc là bạn đem những sản
phẩm độc hại, sản phẩm kém chất lượng đi lừa dối để bán cho người tiêu dùng để
kiếm tiền, đến khi bị phát hiện bị pháp luật truy bắt.
Lúc này bạn đến cầu Phật xin Phật cứu giúp, tha thứ thì thử hỏi làm
sao mà cứu được. Và nhất định bạn sẽ bị pháp luật xét xử mà thôi. Bạn làm những
việc bất thiện hại nước hại dân thì nhất định bạn sẽ bị pháp luật xét xử, và
khi đã làm những việc ác rồi thì cho dù bạn có tụng kinh gì đi nữa cũng vô ích
thôi.
Bởi vì lúc này bạn tụng kinh với mục đích là cầu cho pháp luật không
xét xử của những việc làm xấu ác của bạn chứ không phải tụng kinh vì mục đích
thanh lọc nội tâm. Tìm hiểu lời Phật dạy, trong Phật giáo hoàn toàn không có điều
này. Chúng ta không nên có những nhìn nhận một cách sai lầm về Phật giáo như vậy.
Đức Phật muốn nói với chúng ta rằng: muốn làm thiện hay làm ác đều do
chính bản thân chúng ta quyết định, chúng ta muốn an lạc hạnh phúc hay đau khổ
đều do tự thân mỗi của chúng ta. Thế nên dưới cái nhìn nhân duyên sinh, những sự
việc xảy ra không phải là chúng ta cứ nhắm mắt thuần theo nó không biết làm gì
mà trong cái nhìn duyên sinh ấy chúng ta tích cực chủ động để cải biến làm thay
đổi chiều hướng của sự việc. Thay đổi chính bản thân của chúng ta.
Chúng ta phải biết nắm bắt cơ hội tạo ra những cơ hội tốt, những nhân
duyên để trong quan hệ giữa người với người có được những mối liên hệ tốt đẹp
cùng nhau xây dựng một cuộc sống mà trong đó mọi người biết tin tưởng thương
yêu tôn trọng lẫn nhau, không ai dối gạt ai không ai tìm cách hại ai. Đó chính
là chúng ta cùng tạo nhân duyên xây dựng cuộc sống an lạc, xây dựng cỏi Tịnh độ
ngay trong cuộc đời này.
ST
