Trích Luận Phá Tướng
KINH BỒ ĐỀ ĐẠT MA QUÁN TÂM PHÁP
******************************************
**ĂN CHAY (TRÌ TRAI)**
Nói [ĂN CHAY] phải để ý, nếu chẳng rõ lý này thì càng nhọc công vô
ích:
- Chữ CHAY ở chữ Hán là chữ Trai, mà chữ Trai lại từ chữ Tề mà biến,
nhưng chữ Tề cũng như nghĩa chữ Bình. [CHAY] nghĩa là [TỀ BÌNH THÂN TÂM, CHẲNG
ĐỂ TÁN LOẠN].
- Chữ [ĂN] nơi đây cũng như nghĩa chữ [GIỮ].
- [ĂN CHAY nghĩa là giữ các giới hạnh, đúng phép tu hành]. Ở ngoài phải
ngăn ngừa 6 tình, ở trong phải chế ngự 3 độc, siêng giác sát, tịnh thân tâm, biết
rõ nghĩa này mới gọi là [ĂN CHAY].
Lại nữa, chữ [ĂN] ở đây có 5
nghĩa:
- Một, ăn bằng vui với [Pháp], nghĩa là giữ y Chánh Pháp, hoan hỷ vâng
làm.
- Hai, ăn là vui với [Thiền Định], nghĩa là trong ngoài lặng suốt,
thân tâm vui đẹp.
- Ba là ăn bằng [Suy Nghĩ], nghĩa là thường nghĩ chư Phật, lòng miệng
như nhau.
- Bốn là ăn bằng [Nguyện], nghĩa là đi đứng nằm ngồi, thường cầu nguyện
lành.
- Năm là ăn bằng [Giải Thoát], nghĩa là tâm thường thanh tịnh, chẳng
nhiễm tục trần.
Năm nghĩa ăn này gọi là ăn chay. Nếu ai chẳng nhận 5 nghĩa chay tịnh
này mà tự hào là ăn chay đều là làm việc vô lý.
Cần nhứt phải dứt cho được cái ăn mê muội. Nếu va chạm phải, gọi là
phá trai. Ăn mê muội nghĩa là thí dụ nghe nói ăn sáng là chư Thiên ăn, trưa là
Phật ăn, chiều là Súc sanh ăn, tối là Ma quỷ ăn; nghe thế rồi bữa trưa ráng ăn
thật no để chiều khỏi đói, ăn rồi nằm thở. Như vậy mới thật là súc sanh ăn!
Nếu đã phá trai sao gọi là được phước?
Đời có người mê chẳng rõ lý này, thân tâm phóng túng theo các nghiệp
ác, tham dục, buông tình, chẳng biết xấu hổ. Chỉ ăn được ba thứ rau cải rồi tự
hào là ăn chay thì thật là phi lý.
**LỄ LẠY**
Còn nói [LỄ LẠY] đúng theo
phép thì ở trong phải tỏ thông lý thể, ở ngoài thì sự tùy quyền thông. Lý có
khi phải hiện, có khi phải ẩn. Biết được nghĩa như thế mới gọi là y theo Pháp.
Vả chăng [LỄ] nghĩa là [KỈNH],
[LẠY] nghĩa là [PHỤC].
[LỄ LẠY] nghĩa là cung kỉnh
Chơn tánh, hàng phục Vô minh. Đó là lễ bái.
Nếu có thể dứt trừ lòng ác,
thiện niệm hằng giữ; tuy chẳng hiện tướng, nhưng đó mới thật là LỄ LẠY.
Tướng là pháp tướng. Thế Tôn
muốn làm cho người đời tỏ lòng khiêm tốn, cũng là lễ lạy nên phải ở trong khuất
phục, ngoài hiện khiêm cung; nêu cái bên ngoài để rõ bên trong, tánh tướng như
nhau. Nếu không căn cứ trên Pháp (Sự tướng) - Lý, chỉ chấp tướng bên ngoài mà cầu,
trong thì mở cửa 3 độc, thường làm nghiệp ác, ngoài làm ra tướng ghê gớm, trá
hiện oai nghi, chẳng khỏi luân hồi, há thành công đức (?)!
