Vị sư cô đầy uyên bác mà mình hữu duyên được gặp gỡ
và chỉ giáo một số điều thật sự ‘thậm thâm vi diệu’ từ
pháp Phật, một ngày cô dặn mình, con về, cố gắng kiếm thời
gian mà ngồi nghiền ngẫm lại thật kỹ bộ Lương Hoàng Sám nha.
Cái cách mà Sư cô trân trọng sức mạnh của Lương Hoàng
Sám làm mình càng quyết tâm, phải dành thời gian cho bộ Sám pháp
đã rất hữu duyên với nhà MayQ này. Và khi mở được loạt Đại
cộng hưởng Online, đọc trọn bộ Lương Hoàng Sám trong 10 tháng
liền, mình bèn khuyên các bạn hữu tham gia buổi đại cộng hưởng
hôm ấy, sau khi cùng nhau đọc chung lần 1 này rồi, về mỗi ngày
cố gắng mở ra đọc lại. Mà đọc, thì không phải kiểu đọc cho có,
mà là đọc kỹ từng câu từng chữ, đọc cho tới ngấm hết những
ý tứ dặn dò trong đó.
Để cùng hòa nhịp với các bạn, mình cũng mở sách ra, đọc
kỹ lại từ đầu. Và vì thế, cái duyên hình thành tiểu mục mới
này ra đời: KINH PHÁP PHẬT QUA HỌC - NGẪM - NGỘ CỦA QUỲNH. Đây
sẽ là nơi mà bạn QH học được cái gì hay, ngộ được cái gì
quý… từ Kinh Pháp Phật, mình sẽ chia sẻ tại góc nhỏ này, cho các
bạn hữu duyên cùng ngấm thêm với mình, héng.
Bài viết mở đầu cho mục này, chính là bắt nguồn cảm
hứng từ Lương Hoàng Sám. Bởi, ngay từ dòng đầu tiên, ở phần
Lời tựa khi tái bản bộ Lương Hoàng Sám, dịch giả của bộ Sám
pháp này, Hòa thượng Thích Viên Giác đã trích ngay câu này từ
Kinh Hoa Nghiêm: “Trong tất cả các cách cúng dường, cúng dường Chánh
Pháp là hơn hết”. Bởi, chia sẻ những điều hay lẽ phải về
những điều đúng đắn để sống, con đường đúng nên đi, những gì
nên làm, những gì nên tránh… theo sự hướng dẫn đúng đắn từ
Chánh Pháp, đôi khi sẽ có khả năng làm thay đổi cuộc sống của
nhiều con người khác.
SÁM HỐI LÀ GÌ
Phần Thay lời tựa, HT. Thích Viên Giác đã trích ngay ý
quan trọng, nhằm giúp chúng ta hiểu được ngay ý nghĩa và tầm
quan trọng của pháp Sám hối. Vậy, “Sám Hối” nghĩa là gì?
Kinh dạy:
Sám là sám kỳ tiền khiên - Hối là hối kỳ hậu quá.
Nghĩa là,
+ Sám: là ăn năn về những việc ác đã làm, thề xin
chừa bỏ, không dám tái phạm.
+ Hối: là hối cải. Mà quan trọng là, những điều ác chưa làm, khi đã nhận diện ra được chúng là ‘chuyện ác’, có thể gây ra các nghiệp ác cho ta dài từ đời này về sau, thì ta cũng ý thức, xin thề nguyện không bao giờ phạm. Còn ngược lại, cũng do nhận chân được những điều gì là tốt, là thiện, thì cũng nguyện xin làm hết.
SÁM HỐI khi chiết tự,
thì là sự kết hợp giữa hai từ đơn: một là từ âm tiếng
Phạn [chữ Sám tiếng Phạn đọc là Sám ma], một là nghĩa dịch sang
tiếng Hán [Sám ma: nghĩa dịch qua tiếng Hán là Hối quá]. Ghép hay
chữ này lại, đọc chung thành Sám Hối.
Vì thế, Sám Hối không chỉ mang nghĩa đơn giản là ‘ăn
năn’ hay ‘xin lỗi’, mà nó còn hàm thêm ý nghĩa của sự ‘thề
không phạm lại’ hoặc ‘thề không phạm điều xấu chưa làm’ nữa.
Chữ Sám Hối vì thế mang ý nghĩa rộng lớn và bao trùm hơn
nhiều.
Chính vì vậy, Sám Hối chính là một pháp thậm thâm vi
diệu, không thể nghĩ bàn, để cho một con người có thể thu xếp
lại quá khứ rối rắm nhiều nghiệp ác, nhiều oán thù chồng
chất của mình, mà có cái ta biết được, có cái ta không biết,
do nó có thể diễn ra từ vô lượng kiếp mà cho tới giờ này
nó mới hội đủ nhân duyên mà kết quả, trổ trái đắng về cho ta
lãnh. Và, thậm chí, với những ai đã có đủ ý thức về cái đáng
sợ của Luật Nhân – Quả, thì ta cũng sẽ phải chủ động thực hành
Sám Hối ngay trước khi quả đắng kịp trổ, thì mới là khôn ngoan
nhất. Chứ đợi quả đã trổ rồi, khổ cũng đã khổ rồi, suy
sụp, tan tác, nghèo túng, bế tắc… rồi, lúc đó mới điếng hồn
lật đật đi kiếm phép Sám Hối đề làm, thì e rằng phải mất
rất nhiều thời gian cùng khổ não, bạn mới ‘vớt’ bạn lên lại
được từ cái bể khổ trầm luân đã nhấn chìm bạn đó. Mà lúc
đó, hậu quả nhiều khi nó đã bề bề…
Vậy thì, tới đây, hẳn bạn cũng đồng ý với mình, cho
dù ta đang ổn hay không ổn, ta vẫn phải nên thực hàng Sám Hối thường
xuyên, phải không nào?
LÝ SÁM - SỰ SÁM:
Khi đi sâu hơn vào tìm hiểu bản chất của sự Sám Hối, ta
sẽ thấy, Sám Hối bao gồm Sự sám và Lý sám.
SỰ SÁM: Là những hoạt động ta nhìn thấy được ở bên
ngoài, như việc thiết lập đàn tràng, kính cẩn quỳ trước
tượng Phật, rồi cúng dường hương hoa, ân cần đảnh lễ, rồi
thành khẩn nguyện cầu ‘tam nghiệp như nhất’, nghĩa là tịnh hóa
được tất cả những nghiệp ác từ thân - khẩu - ý của mỗi
người, rồi tỏ bày tội lỗi…; và sau đó, cầu xin chư Phật, chư
Đại Bồ tát dùng thần lực gia hộ cho người sám hối mau tiêu
trừ nghiệp chướng, chóng thoát khỏi oan khiên, mau sạch hết tội
lỗi.
LÝ SÁM: Là phần sám hối từ tận thâm thâm bản thân
người thực hành sám hối. Bởi, Kinh pháp Đại Thừa Phật giáo
cho rằng: Tội thành cho Tâm tạo. Cho nên, tội muốn diệt được
cũng phải từ Tâm mà sám hối. Khi “Tâm đã không, thì tội cũng
không. Tội diệt, thì Tâm cũng diệt”. Mà, khi đã trở thành trạng
thái “Tội không, Tâm diệt” thì không còn gì nữa mà sám hối.
Mà, như vậy mới chân thực là Sám Hối.
Chính vì vậy, khi thực hành pháp Sám Hối, người sám
hối không chỉ ngồi bỏ thời giờ ra đọc cho hết mấy bộ Lương
Hoàng Sám rồi coi như ‘đủ nghĩa vụ, đủ phận sự’. Mà, thực
chất, cần phải thực hành song song cả hai mặt: Sự sám và Lý
sám. Nghĩa là, việc lạy Phật, đọc những câu sám hối là cần
thiết, tuy vậy, sau khi lạy xuống một lạy, đọc được một câu,
thì bản thân người thực hành sám hối cần phải suy xét lại tự
tâm mình, diệt sạch cái vọng tưởng điên đảo, tức là những suy
nghĩ lung tung, rối ren, khen chê, thương ghét… nào giờ luôn đi
cùng với mình, gây ra thêm bao nhiêu nghiệp xấu cho mình; và
biết quán lý vô sinh, tức phải biết ý thức rõ, rằng tất cả
tội của chúng ta đều do nhân duyên mà thành, thì tội cũng do
nhân duyên mà diệt. Vậy, nhân duyên chính là những điều kiện
tạo nên tội, cũng chính nhân duyên tạo nên phương pháp sám hối
để chúng ta phải thực hành với tất cả lòng thành.
Vì sao vậy? Kinh pháp Đại Thừa cho rằng, TỘI VỐN KHÔNG
THẬT SỰ CÓ TỒN TẠI, mà chúng chỉ được hình thành do vọng
tưởng điên đảo của chúng ta qua nhiều đời kiếp sống mà thôi.
Nói ví von cho nó dễ hiểu hơn một chút, do chúng ta lạc vào một
‘giấc mơ lớn’, coi như vô trúng một cái Game Mơ siêu hoành
tráng, to lớn, kéo dài vô tận. Nó bao trùm lấy ta suốt cả
chiều dài cuộc đời ta, từ lúc ta sinh ra cho đến khi ta mất đi,
nhiều khi mất đi rồi vẫn chưa đủ duyên ‘tỉnh khỏi giấc mơ’,
thì theo đúng quy luật của cái ‘Game Mơ’ to lớn dài khắp này,
những gì chúng ta đã phạm dưới dạng lời nói, suy nghĩ hay hành
động bất thiện, sẽ được đưa vô làm chất liệu (nhân duyên)
đê đẩy chúng ta đi vô những ‘chương’ khác, phần khác của Game.
Vậy thì, chỉ khi nào chúng ta làm cho mình Thức Tỉnh hoàn toàn,
coi như Tỉnh giấc được, thì lúc đó mới hoàn hồn nhận ra, tất
cả đều không tồn tại. Không có sinh, không có diệt, không có
cái gì tăng cũng không có cái gì giảm xuống… Và trong sự thật
đó, thì Tội cũng chỉ là những thứ nằm trong Game mà thôi!
Đó quả thật là một tin rất vui, phải không nào? Nhưng tin
ít vui đi kèm, là: Tự chúng ta KHÔNG THỂ đẩy mình ‘Tự thức
giấc’ được, mà phải trải qua một quá trình dài, miên mật tu
tập, đoạn hết ba cái đen tối rối ren đi cùng mình dưới dạng
‘nhân xấu’ và tăng cường tạo tác thêm nhiều nhân thiện lành,
rồi kết hợp thêm một yếu tố quan trọng then chốt thứ ba
nữa, là PHẢI GIỮ ĐƯỢC TÂM HOÀN TOÀN TĨNH LẶNG như nước hồ
trong suốt rồi, tới đó mới ‘Thức dậy’ được, nha!
Còn bây giờ, trong khi hành trình dài đi dần tới chỗ
‘Giữ được Tâm hoàn toàn tĩnh lặng’ kia ta vẫn cố gắng thực
hiện hàng ngày, bằng nhiều hình thức khác nhau, thì tất cả
chúng ta có thể tập dần hai bước trước đó:
- Ngưng làm tất cả các việc gì ta biết là xấu, là bất
thiện, là ác.
- Nỗ lực làm tất cả những việc thiện lành có thể,
trong cả ba hình thức: suy nghĩ thiện, lời nói thiện, việc làm
thiện.
Tới đây thì đẹp rồi nè. Cả ba nhánh mà Đức Phật dạy ta
đều ý thức vun đắp dần. Tuy nhiên, vì vẫn còn nằm trong ‘Game
Mơ ‘ Siêu lớn này, nên ta vẫn coi như còn ‘mắc nợ’ bởi những
nghiệp xấu mà ta đã lỡ phạm phải trước đó suốt nhiều đời
sống. Vì vậy, muốn cho nó sạch dần, sáng dần, thì cần phải
làm thêm một bước quan trọng nữa: Sám hối.
Tới lúc đó, ta sẽ có thể xoay chuyển được góc nhìn,
thay đổi bản chất sự việc hiển hiện. Phần Thay lời tựa
cuốn Lương Hoàng Sám, dịch giả HT. Thích Viên Giác nêu rõ: “Vì
tội không thật có, nên chúng ta có thể chuyển tội thành
phước, chuyển khổ thành vui, chuyển mê thành ngộ”. Vì vậy, khi
xướng một danh hiệu Phật, khi đọc một câu sám hối, cần hiểu
rõ ý nghĩa sâu xa của ý mà ta đang đọc, chứ đừng chỉ đọc suông
ngoài hình thức, thì ít hiệu quả.
Cứ miệt mài như vậy mà thực hành sám hối, dần dần,
những khả năng tốt đẹp trong tâm ta, do sự sám hối như nước
trong rửa sạch lớp bùn che tấm kính, sẽ bắt đầu lưu lộ ra
ngoài. Nào là nét đẹp từ Từ bi hỷ xả, nét đẹp của trí tuệ,
của phước đức, của sự hạnh phúc sẽ “dồi dào tuôn ra như
nước, mặc sức ta thọ dụng”, như lời tựa từ HT. Thích Viên
Giác.
Những người hiểu được và làm được như vậy là
những người có được cái nhìn đúng đắn về sám hối, chứ
không sa vào mê tín.
Và hơn thế nữa, khi ta lễ một Đức Phật, tức là đã lễ
hết thảy chư Phật trong mười phương, “Đem tâm từ bi bình đẳng,
sự lý viên dung (tức cùng thực hiện song hành), trùng trùng vô
ngại mà bái sám, thì lo gì tội không diệt, phước không sinh”.
Bởi vì, Đức Phật đã dạy: Có hai hạng người mạnh nhất:
một là những người hoàn toàn không tạo nên một tội lớn nhỏ
nào, hai là người đã tạo tội, mà biết ăn năn. Đức Phật cũng
dạy: Nếu không có pháp sám hối, thì tất cả đệ tử Phật không
thể giải thoát được.
SÁM HỐI NGHIỆP NÀO KHÓ DIỆT NHẤT?
Có điều này rất đáng lưu ý: trong Tam nghiệp: Thân
nghiệp - Khẩu nghiệp - Ý nghiệp, thì Thân nghiệp và Khẩu
nghiệp, là những nghiệp ác tạo ra do tội của Thân phạm, như Sát
(giết hại chúng sanh), Đạo (ăn trộm, ăn cắp), Tà dâm (quan hệ
bất chính với người không được luật pháp công nhật là
người phối ngẫu chính thức của mình); hay tội của Khẩu, như
Vọng (nói dối), Ỷ ngữ (nói thêu dệt), Ác khẩu (dùng lời nói
ác độc, nguyển rủa, rủa xả người khác), Lưỡng thiệt (nói đâm
thọc hai bên, gây chia rẽ), tuy chúng nặng nề vậy chứ đều là
những thứ thô tháo, dễ thấy bên ngoài, miễn là khi ta ý thức
được, sẽ dần trừ diệt được. Duy chỉ có Ý nghiệp, tức
những tội lỗi phát sinh từ trong ý thức của mỗi người, đó
mới chính là những thứ vi tế nằm thẳm sâu bên trong, vô cùng
khó diệt.
Các nghiệp của Ý gồm có: Tham, Sân, Si. Mà vì sao mà Ý
nghiệp mới là thứ nghiêm trọng nhất? Vì Suy nghĩ mới tạo ra
Hành động, rồi từ Hành động mới tạo ra Thói quen, và Thói quen
mới tạo thành Cách sống… Một con đường rất rõ ràng để chỉ Ý
nghiệp nó điều khiển Thân nghiệp, và Khẩu nghiệp thế nào,
héng. Bởi vậy, Ý nghiệp chính là cái khó diệt nhất, là vì nó
xuất phát phần nhiều từ những ‘tập nghiệp’ của chúng ta, tức
là những tánh xấu đã ăn sâu vào thâm căn cố đế của ta từ vô
lượng kiếp trước, nên phải hết sức ý thức sám hối thường
xuyên, thì mới mong quét cho sạch, lau cho sáng hẳn được.
NẾU TA KHÔNG BIẾT SÁM HỐI?
Nếu ta không biết sám hối, chuyện gì sẽ xảy ra?
Vì nghiệp chướng ta đã tạo vẫn còn tồn tại đó dưới
dạng các nhân ngầm, chờ ngày ‘trổ quả’ trước sau gì chúng ta
cũng nhận lãnh hết. Mà chúng ta thì vẫn còn trôi lăn mãi trong
cái ‘Game Mơ’ to lớn vô tận này, nên tội lỗi ta đã tạo tác
vẫn còn đó, oan khiên vẫn còn đó, sẽ theo ta dài mãi, qua nhiều
đời kiếp, canh me sẵn, lúc nào ta thấp năng lượng một chút,
sống chủ quan hay ‘hở lưng’ ra một cái, là họ sẽ nhào vô tấn
công, đòi nợ ta ngay lập tức. Những ai cho là may mắn lắm đi,
chưa bị những oan khiên, oan gia trái chủ hay các nhân ác chín
muồi tới đòi nợ cụ thể, thì sẽ thấy mình mãi lận đận lao
đao, làm gì cũng gặp trở ngại.
Có nhiều kinh sách dùng để sám hối, tuy vậy, ở Lương
Hoàng Sám, cách soạn giả (HT. Chí Công) nêu rõ những cái nhân là
tội dẫn đến quả là khổ nạn gì, đã khiến cho tất cả những ai
đủ duyên đọc qua, trì tụng qua Lương Hoàng Sám đều không khỏi
giật mình, tự quán chiếu lại bản thân, qua đó thành tâm sám
hối và hứa không phạm. Hơn thế nữa, mỗi câu mỗi chữ trong
đó đều hướng đến mục đích tối thượng là đền trả Bốn Ơn
nặng, là Ơn cha, Ơn mẹ, Ơn Thầy dạy đạo, và Ơn chúng sinh; và
cứu thoát Ba đường ác, bao gồm các chúng sanh sinh ra cõi Ngạ quỷ
(quỷ đói), Súc sinh (thú vật) và Địa ngục. Mỗi câu trong đó đều
thay thế cho Lục đạo (tức sáu cõi còn phải lăn tới lộn lui trong
luân hồi sinh tử, bao gồm Trời, Người, Atula, Ngạ quỷ, Súc sinh,
Địa ngục) mà sám hối, không bỏ sót một chúng sinh nào, cầu
nguyện cho ba cõi ác được thoát khỏi trầm luân. Cuối cùng, lại
vì tất cả chúng sanh mà phát nguyện, và hồi hướng.
Có thể nói, bộ Lương Hoàng Sám là một bộ thuốc quý,
mang tính tổng hợp và đa diệu dụng, mà tất cả những ai hữu
duyên đọc, trì qua đều sẽ cảm nhận được sự thậm thâm vi diệu
của ‘phương thuốc’ này. HT. Thích Viên Giác thể hiện niềm tin
mãnh liệt: “Lương Hoàng Sám là Pháp bảo vô giá, cứu chúng ta
thoát khổ vĩnh viễn, ra khỏi luân hồi, sanh về Tịnh độ”. Những
ai “tụng được hết mười quyển này thì thấy tinh thần khoan
khoái, tâm hồn thánh thọ, đời sống đầy an vui hạnh phúc. Người
còn kẻ mất đều được lợi lạc. Oan hồn uổng tử (những
người chết oan uổng), chiến sĩ trận vong đều siêu sanh Lạc
quốc”.
Sám hối lợi cho mình, lợi cho người, cho tất cả tam
đồ, lục đạo pháp giới chúng sanh.
Xin khép lại bài viết này bằng phần kệ tán thán công
đức của việc thực hành sám hối, mang đại ý như sau:
“Sám vừa cử lên - Tội lỗi tiêu liền.
Giải được oan trái - Trừ được tai ương
Thoát khỏi khổ nạn - Phước đức vô biên
Sinh về Đạo lợi - Hoặc về Tây phương”
Gửi niệm lành cho tất cả!
Theo Quỳnh Hương Lê Đỗ
