Trong nhà Phật, đặc biệt chúng ta nhìn thấy có những người xuất gia
hành trì không như Pháp. Chúng ta có thể phê bình họ không ? Nhất định là không
được! Họ có xấu có ác thế nào đi chăng nữa, thì trong tương lai chính họ phải
chịu quả báo, chúng ta phê bình họ thì tội lỗi của chúng ta không biết là nặng
bao nhiêu? Là nguyên nhân gì?
Thật ra mà nói rất ít người hiểu được hình tượng của người xuất gia.
Hình tượng mặc lên chiếc áo cà sa này. Bạn nghĩ xem: “Ở bên ngoài đi một vòng sẽ
có bao nhiêu người nhìn thấy? Hạt giống Phật đã được trồng vào trong A lại da
thức, họ vừa nhìn thấy liền biết đây là Phật”. Ý niệm về Phật của họ liền sanh
khởi lên.
Tất cả những việc ác của họ chúng ta không nói. Hình tượng này của họ
sẽ khiến cho vô số chúng sanh trồng thiện căn, mặc dù họ có hành vi xấu ác thế
nhưng nếu như chúng ta lại đi khắp nơi tuyên truyền về họ. Khiến cho đại chúng
trong xã hội nhìn thấy tất cả người xuất gia, đều cho rằng đây là những người
không tốt thì chúng ta đang ở đó tạo nghiệp phỉ báng rồi, tội lỗi này bạn phải
tự chịu trách nhiệm.
Cho nên chúng ta thường hay tạo nhân ác này mà chính mình hoàn toàn
không biết. Chính mình cho là chuyện rất nhỏ mà không nghĩ là điều này ảnh hưởng
rất lớn. Bất luận là thiện hay là ác, chúng ta nhất định phải quan sát được, thể
hội được sức ảnh hưởng của nó lớn như thế nào, ảnh hưởng sâu sắc ra sao, thời
gian ảnh hưởng dài bao lâu. Khi bạn vừa suy xét đến phương diện này thì tự
nhiên sẽ biết thâu liễn.
Trích: Thái Thượng Cảm Ứng Thiên - tập 85.
NHÌN THẤY CHƯ TĂNG KHÔNG GIỮ GIỚI HẠNH CŨNG KHÔNG ĐƯỢC KHỞI TÂM KHINH
MIỆT. HOA SEN MỌC CHỖ BÙN NHƠ MÀ HƯƠNG CÒN THƠM NGÁT, CHÂU NGỌC VỐN QUÝ CÒN NẰM
LẪN TRONG BÙN LẦY. MUỐN CẦU PHƯỚC PHẢI SANH LÒNG CUNG KÍNH TẤT CẢ MỌI NGƯỜI
VẬY!
Ngài Huyền Trang khơi dậy và củng cố niềm tin Người đời vì thấy có những
ông tăng không giữ theo giới hạnh nên khởi tâm khinh miệt, không tin vào pháp
môn Tịnh độ. Như vậy thật sai lầm. Như thế cũng giống như thấy đạo sĩ tư cách
không ra gì lại khinh khi Lão tử; thấy nhà Nho hư hỏng lại xem thường Khổng tử.
Người có trí vốn đã không nên dựa nơi tư cách con người mà đánh giá,
bác bỏ lời nói của họ, huống chi lại có thể dựa vào tư cách kém cỏi của những kẻ
theo học mà khinh chê Giáo pháp?
Thuở xưa, vua Đường Thái Tông có lần thưa với Pháp sư Huyền Trang: “Trẫm
có ý muốn dâng lễ trai tăng, nhưng nghe rằng có nhiều vị tăng không đủ giới hạnh,
vậy phải làm thế nào?” Ngài Huyền Trang đáp: “Đất Côn Sơn có ngọc quý, cũng nằm
lẫn trong bùn, cát; huyện Lệ Thủy có vàng, lẽ nào ở đó không có ngói gạch, đá sỏi?
Đất sét hoặc gỗ dùng tạo tượng La-hán, khởi tâm cung kính ắt được phước; đồng,
thiếc đúc thành tượng Phật, người hủy hoại nhất định có tội. Rồng nặn bằng đất
sét tuy không thể làm mưa, nhưng muốn cầu mưa phải dùng rồng đất ấy. Những ông
tăng phàm tục tuy không thể ban phúc, nhưng muốn cầu phúc phải biết kính trọng
họ.”
Vua Đường Thái Tông nghe qua lời ấy thì kinh hoảng, thưa rằng: “Trẫm từ
nay về sau dù gặp chú sa-di nhỏ cũng xin cung kính như Phật.”
Đáng khen thay, vua Đường Thái Tông cố nhiên đã sẵn có phước lành đời
trước, nên chỉ dạy qua một lần liền tỉnh ngộ, nhưng ngài Huyền Trang cũng quả
thật là bậc chân sư, khéo khơi dậy và củng cố niềm tin cho người.
__________________________________________
An Sỹ Toàn Thư - Khuyên người niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ
