Chúng ta biết rằng khi gởi lên vệ tinh nhân tạo một chương trình truyền
hình, thì tuy không tốn bao nhiêu thời gian, nhưng chúng ta cũng cần một ít thì
giờ để các làn sóng di chuyển. Khi vệ tinh viễn thông ấy gởi ngược tín hiệu về
trái đất, thì tuy gần như là đồng thời, nhưng nó cũng cần thì giờ để những tín
hiệu truyền đi trong không gian. Tại vì dù làn sóng điện di chuyển bằng tốc độ
của ánh sáng, thì ánh sáng cũng cần tới một giây đồng hồ mới đi được 300 ngàn
cây số.
Vậy thì chúng ta đừng vội vàng khi trông đợi kết quả của cầu nguyện.
Thượng đế mà ông bác sĩ gọi là vệ tinh viễn thông đó, ở xa lơ xa lắc ngoài vũ
trụ kia. Khi chúng ta gởi một lời cầu nguyện lên Thượng đế, Thượng đế sẽ đem
năng lượng gởi về người chúng ta muốn cầu nguyện hoặc hộ niệm cho. Theo lối suy
nghĩ của người trần, chúng ta có cảm tưởng rằng lời của người cầu nguyện (tức
là A trong hình 1) phải có thì giờ mới lên đến cửa nhà Trời, mới đi đến tận nơi
mà chúng ta muốn đến để cầu xin. Ngoài ra, chúng ta cũng cần có thời gian thì
cái năng lượng mà chúng ta xin được, mới đi tới tay người ta thương (tức là B).
Đó là vì chúng ta có ý niệm rằng ta với vệ tinh viễn thông là hai thực
thể xa cách nhau hàng trăm triệu dặm.
Nhưng trong Cơ-đốc giáo cũng như trong đạo Bụt, chúng ta biết rằng đối
tượng mà chúng ta cầu nguyện đang nằm ở trong ta chứ không phải ở ngoài ta. Bụt
nằm ngay trong trái tim của ta, mà Thượng đế cũng nằm trong trái tim của ta.
Nghĩ rằng Bụt và Thượng đế ở ngoài ta là một sự sai lầm, không phải chỉ sai với
giáo lý đạo Bụt, mà còn sai với Kinh Thánh của đạo Cơ-đốc nữa. Vậy tốt hơn hết
là chúng ta viết chữ A, tượng trưng cho người cầu nguyện, và chữ B, tượng trưng
cho đối tượng của sự cầu nguyện, vào ngay trong vòng tròn tượng trưng cho Thượng
đế, thì chúng ta bớt được một lớp vọng tưởng điên đảo vì sự phân biệt, vì cái ý
niệm rằng ta với Bụt là hai, ta với Thượng đế là hai.
Cái vệ tinh viễn thông này, trong đạo Bụt chúng ta có thể gọi tên nó
là Nhất tâm, The one mind. Nó có thể có nhiều tên.
Đã học Duy biểu chúng ta biết rằng tâm thức cộng đồng làm ra tâm thức
cá nhân, và tâm thức cá nhân làm ra tâm thức cộng đồng. Hai cái làm ra nhau,
không có cái nào trước, không có cái nào sau. Cũng như cái trên và cái dưới,
hai cái có đồng thời một lúc. Cái trong và cái ngoài cũng vậy. Cái ta và cái
không phải ta (ngã và phi ngã), hai cái ấy cũng có cùng một lượt, và chúng làm
ra nhau. This is because that is, that is because this is. Đó là lời của Bụt.
Cái này có vì cái kia có đó. Cái kia có đó vì cái này có đó.
Như vậy thì chúng ta có thể nói Nhất tâm là tâm thức cộng đồng, mà
chúng ta cũng có thể nói là tâm thức cá nhân, tại vì tâm thức cá nhân được làm
bằng tâm thức cộng đồng. Cái này ở trong cái kia, cả hai đều có tính cách tương
tức và tương nhập. Trong đạo Ki-tô chúng ta có thể gọi vệ tinh viễn thông đó là
Thượng đế. Chúng ta đừng bị những danh từ đánh lừa. Điều quan trọng là chúng ta
tiếp xúc được với cái thực tại. Gọi nó là trái chuối cũng được, mà gọi nó là
banana cũng được. Tại vì chữ chuối và chữ banana tuy rất khác nhau, nhưng chúng
cùng chỉ một thực thể.
Làm sao ta chạm tới được cái nhất tâm, chạm tới được Thượng đế? Làm thế
nào để ta gởi được cái năng lượng của ta về nhất tâm, về Thượng đế, để xúc tác
được với năng lượng của Thượng đế, và để cho cái năng lượng vô cùng vô biên đó chuyển
động cái tình trạng của ta? Người thương của chúng ta đang bị đau khổ, đang bị
hiểm nguy, chúng ta cần bao bọc người thương của chúng ta bằng những năng lượng
lành để người đó được che chở và có sức vượt qua được cơn hiểm nguy. Chúng ta cần
có những giúp đỡ đó cho nên chúng ta mới cầu nguyện.
Khi cầu nguyện, muốn chạm tới được Thượng đế, chúng ta có thể dùng một
trong ba cái chìa khóa của đạo Bụt, kết lại thành một chùm gọi là Tam Pháp Ấn.
Đây là những dụng cụ rất mầu nhiệm. Có ba cái chìa khóa đó thì dù ở đâu ta cũng
có thể mở được cửa của rất nhiều kho tàng vô giá. Ba chìa khóa đó tên là Vô thường,
Vô ngã và Niết bàn.
Ai mà không chấp nhận sự thật vô thường? Người đạo Bụt chấp nhận vô
thường, mà người đạo Chúa cũng chấp nhận vô thường. Tại vì có cái gì thường
đâu?
Vô ngã chẳng qua chỉ là một mặt khác của vô thường. Sự vật là vô thường,
biến chuyển và không có một thực thể riêng biệt, một cái ta độc lập. Chúng ta
đã học rằng người cầu nguyện và người được cầu nguyện (tức là mình và Bụt), đều
trống rỗng, nghĩa là đều không có một cái ta riêng biệt.
Giữa tâm thức cộng đồng và tâm thức cá nhân cũng vậy. Tâm thức cộng đồng
không có cái ngã riêng biệt, tâm thức cá nhân cũng không có cái ngã riêng biệt,
vì vậy cho nên trong tâm thức cá nhân có tâm thức cộng đồng, và trong tâm thức
cộng đồng có tâm thức cá nhân. Tại chúng ta biết rằng A, B và nhất tâm (hay Thượng
đế) không phải là những thực thể biệt lập. Thượng đế có đó vì ta có đây. Nếu
không có ta ở đây thì làm sao ta biết rằng Thượng đế có đó? Cho nên cái nguyên
tắc vô ngã này là một chìa khóa rất mầu nhiệm, nó mở ra cho chúng ta những cánh
cửa rất lớn.
Sở dĩ tôi đã khám phá ra được những điều mà các người Ki-tô hữu rất
thích, là tại vì tôi đã đi vào truyền thống Cơ-đốc giáo bằng ba cái chìa khóa
này. Với chùm chìa khóa Tam Pháp Ấn, tôi đã mở ra không biết bao nhiêu cánh cửa,
và tìm ra không biết bao nhiêu châu báu trong kho tàng giáo lý của Cơ-đốc giáo,
mà có thể nhiều bạn Cơ-đốc chưa thấy. Nếu các bạn Cơ-đốc biết sử dụng ba chìa
khóa này thì quý vị sẽ khám phá rất nhiều điều vô cùng quý giá, ẩn tàng trong
Thánh kinh, mà có thể lâu nay quý vị đã không sử dụng được.
Chìa khóa thứ ba là Niết bàn. Niết bàn là gì? Niết bàn có phải là một
thực thể tách biệt ra khỏi thế giới sanh tử mà chúng ta đang sống đây hay
không? Niết bàn và sanh tử có phải là hai cái biệt lập hay không? Theo cái chìa
khóa thứ hai thì Niết bàn và sanh tử, tuy gọi là hai nhưng kỳ thực là một. Cũng
như sóng và nước. Sóng khác với nước. Nhưng ngoài sóng không có nước, ngoài nước
không có sóng. Nước và sóng tương tức, nước và sóng vô ngã.
Vì vậy cho nên đứng về phương diện hiện tượng thì chúng ta gọi nó là
thế giới sinh tử, nhưng đứng về phương diện bản chất thì chúng ta gọi nó là Niết
bàn. Cũng vậy, với cái chìa khóa này ta có thể mở ra rất nhiều kho châu báu
trong Cơ-đốc giáo.
Chúng ta hãy nhìn sâu hơn để biết làm thế nào mà tiếp xúc được với Thượng
đế. Nhiều nhà thần học Ki-tô giáo nói rằng Thượng đế là nền tảng của hiện hữu.
God is the ground of beings. Một trong những người đó là Paul Tillich thần học
gia người Đức vừa từ trần cách đây không lâu. Theo định nghĩa đó, nếu Thượng đế
là bản chất của hiện hữu, là nền tảng của hiện hữu, thì hiện hữu là gì? Hiện hữu
là những sáng tạo phẩm của Thượng đế. Như vậy thì làm htế nào để tiếp xúc với
Thượng đế nếu ta không tiếp xúc được với tạo vật?
Chúng ta có hai chữ Creator là tạo hóa và Creature là tạo vật. Chúng
ta chỉ có thể tiếp xúc được với Thượng đế qua tạo vật mà thôi. Cũng như chúng
ta chỉ tiếp xúc được với nước qua sóng mà thôi. Vì vậy cho nên trong khi cầu
nguyện, chúng ta có thể tiếp xúc với thế giới hiện tượng. Hiện tượng nào cũng
mang theo bản chất ở trong nó. Hiện tượng tiếng Pháp là Phénomène, và bản chất
là Noumène. Phénomène nào cũng mang trong nó bản chất của Noumène. Bản chất đó
là cái thực thể.
Ví dụ khi chúng ta nói đến Bụt Thích Ca, thì Bụt là một hiện tượng, có
tên, có ngày sinh, tháng đẻ, có cha, có mẹ, có những vùng địa dư trong đó ngài
được sinh ra, đã sống, đã thực tập, đã dạy dỗ; ngài có học trò giỏi cũng như học
trò dở, và Bụt đã thương hết. Ngày xưa Bụt có một người học trò xuất gia, học rất
chậm. Vị ấy học đến mấy tháng mà vẫn không thuộc được một bài kệ bốn câu. Nhờ bụt
rất kiên nhẫn cho nên cuối cùng vị đó cũng chứng được quả A-La-Hán, vượt lên
trên nhiều người trí thức. Đó là nhờ Bụt đã thấy trong người đệ tử chậm này
cũng có Phật tánh, cũng có khả năng thành đạo. Bụt còn thấy người phái nữ cũng
có khả năng thành đạo, cho nên Bụt đã chấp nhận phụ nữ vào trong giáo đoàn của
Ngài. Đó là vì Bụt đã thấy được cái bản chất Bụt ở trong mọi hiện tượng. Bụt là
hiện tượng, nhưng bản chất của Bụt là Phật tính (Buddhatā). Tất cả chúng ta đều
có tính Bụt hay là Phật tâm.
Như vậy nếu muốn tiếp xúc với Phật tính thì chúng ta tiếp xúc với Bụt,
tức là nếu muốn tiếp xúc với bản thể, chúng ta phải tiếp xúc với hiện tượng.
Chúng ta cũng có Phật tính, đó là một tin rất mừng do Bụt khai mở
trong kinh Pháp Hoa: “Tất cả chúng sinh đều có khả năng thành Phật và bản chất
của chúng sinh là Phật tính”. Vì vậy cho nên khi ta cầu Bụt, ta động được tới
cái Phật tánh, và khi ta cầu ta, ta cũng động tới được cái Phật tánh. Đây là điều
tôi đã quán chiếu và thấy được.
Ở Việt-nam chúng ta thường có tục lệ cầu nguyện quỉ thần, tức là những
người đã chết và đã hóa hiện linh thiêng. Chúng ta cũng cầu nguyện tổ tiên, cầu
nguyện cha mẹ đã qua đời, và chúng ta tin chắc rằng khi chúng ta tiếp xúc được
với các vị đó thì họ sẽ gởi năng lượng tới để giúp chúng ta.
Điều này là điều đã có hàng ngàn năm ở Việt-nam. Hễ con cháu có vấn đề
là họ đốt nhang cầu nguyện ông bà. Cầu nguyện thành công dến mức nào thì ta
chưa biết, nhưng như trên đã nói, có một phương thức cầu nguyện có thể tạo ra
năng lượng nhiều hơn những phương thức cầu nguyện khác. Đó là trong khi cầu
nguyện chúng ta phải thân tâm nhất như, phải có chánh niệm, phải có định, phải
có tuệ thì năng lượng của sự cầu nguyện mới lớn.
Trong chúng ta, có những người cầu nguyện không được thành công lắm,
là tại phẩm chất của sự cầu nguyện của họ còn yếu kém. Mình không nói phẩm chất
của lời cầu nguyện mà mình nói phẩm chất của sự cầu nguyện. Tại vì cầu nguyện
theo đúng phương pháp là phải thân, khẩu, ý hợp nhất. Cho nên đây không phải chỉ
là lời cầu nguyện mà là tâm cầu nguyện, La prière du coeur, và thân cầu nguyện,
La prière du corp.
Bên phía Cơ-đốc giáo các bạn hay nói tâm cầu nguyện nhưng chưa nói nhiều
đến sự cầu nguyện của cơ thể. Tuy vậy các bạn bên đó cũng đã biết rằng cái thân
rất quan trọng. Cho nên mỗi khi cầu nguyện, họ đều quỳ xuống, chắp tay, cúi đầu.
Họ cũng biết rằng ba nghiệp thanh tịnh, hợp nhất và mình có mặt thật sự, cả
thân lẫn tâm, là một điều rất thiết yếu cho sự cầu nguyện. Nếu cầu nguyện bằng
lời không thì chưa đủ. Thiếu niệm, thiếu định và thiếu tuệ thì cầu nguyện sẽ
không thành.
Trong quá trình thực tập tôi có khám phá ra một điều. Đó là không những
chúng ta có thể cầu nguyện được với quỉ thần, với ông bà cha mẹ, với những người
đã khuất, mà đồng thời ta cũng có thể cầu nguyện với những người đang sống. Tại
vì những người đang sống cũng có năng lượng, họ cũng có vững chãi, có thảnh
thơi, có hạnh phúc. Khi đưa tâm ta hướng về họ, thì những người đó cũng có thể
hiến tặng cho ta thêm năng lượng, nhiều hay ít là tùy vào mức vững chãi của người
đó.
Điều này không phải là chuyện hoang đường. Quý vị thấy trong tăng thân
có những người tươi mát, vững chãi, thảnh thơi. Mỗi khi mình phóng tâm tới người
đó, nghĩ tới người đó, thì mình thấy trong người mình có nhiều năng lượng hơn
lên. Thỉnh thoảng tôi có một người học trò hơi buồn, hơi thiếu vững chãi, tôi đề
nghị: Con có thể vào phòng thầy ngồi một mình được. Tại vì trong phòng tôi có
năng lượng của một người thầy. Không phải cái phòng đó có năng lượng, mà ngồi
trong phòng đó thì giống như mình đang ngồi với thầy. Mà ngồi với thầy thì thế
nào cũng được một ít năng lượng của thầy truyền qua. Đó cũng là một hình thái của
sự cầu nguyện.
Trong những cơn nguy biến, trong những lúc khó khăn, nếu tâm của mình
duyên tới một người có vững chãi, có thành thơi, một người mình tin cậy được,
thì lúc đó mình có thêm năng lượng để vượt qua những khó khăn mà mình đang trực
diện. Vì vậy cho nên cầu nguyện với những người đang còn sống là chuyện có thể
thực hiện được!
Ví dụ mình có một tăng thân có hạnh phúc, hàng ngày không làm phép lạ
gì nhiều, chỉ đi thiền hành, ăn cơm im lặng, và sống với nhau hòa hợp thôi.
Trong những lúc đi xa, khi mình thấm mệt, khi mình buồn, hay gặp khó khăn mà
mình nghĩ tới tăng thân, thì tự nhiên mình thấy hăng hái lên, có năng lượng
thêm lên. Vậy thì tại sao mình chỉ cầu nguyện với những người đã khuất? Những
người đã khuất mình biết họ còn đó, thì những người đang sống cũng đang còn đó
mà!
Khi một người mà mình gọi là chết rồi, mất rồi, thì có người nghĩ rằng
người đó không còn nữa. Nhưng theo giáo lý đạo Bụt, người đó luôn luôn còn đó.
Chúng ta đừng dùng cái không gian và thời gian ước lệ của tâm thức để nhận diện
người đó. Trong lãnh vực y khoa đã có nhiều trường hợp bác sĩ chứng nhận rằng
người đó chết rồi, nhưng thực ra thì người đó chưa chết. Ba ông bác sĩ đã tới
và đã chứng thực rằng người đó đã chết rồi, vậy mà ba bốn ngày sau người đó sống
dậy! Như vậy trong ba bốn ngày đó, người đó có hay là không có với ta?
Thiền
sư Thích Nhất Hạnh