NIỆM PHẬT NÀO? VÃNG SINH VỀ ĐÂU?

Có nhiều quý Đạo hữu Phật tử tu tập Pháp môn Tịnh Độ khăng khăng cho rằng: "Chỉ niệm duy nhất danh hiệu Phật A Di Đà", "Một câu A Di Đà Phật niệm đến cùng"; về pháp tu thì trên ban thờ thờ mỗi Tây Phương Tam Thánh, quanh nhà nhìn đâu cũng thấy treo mỗi ảnh, tượng Đức Phật A Di Đà, cửa ra vào, đầu giường, mặt tủ... dán chữ "A Di Đà Phật" như một thứ "bùa" để phòng lâm chung hoặc lỡ có "bất đắc kỳ tử" thì còn nhớ mà niệm được 4 chữ A Di Đà Phật để Đức Phật A Di Đà đến tiếp dẫn. Có nhiều trường hợp tu cực đoan đến nỗi có gia đình có người thân mới lâm chung nếu mời Ban hộ niệm đến nhà thì Ban hộ niệm "nếu thấy gia đình tang chủ có thờ Phật Thích Ca thì phải lấy vải che lại và xoay hình tượng Phật úp mặt vào tường"... 

Rồi có quan điểm KHI LÂM CHUNG CHỈ ĐƯỢC THEO A DI ĐÀ PHẬT, KHÔNG ĐƯỢC ĐI THEO MỘT VỊ NÀO KHÁC? THẤY BẤT CỨ AI CŨNG BÌNH THẢN, TIẾP TỤC NIỆM PHẬT, CHỜ PHẬT A DI ĐÀ ĐẾN TIẾP DẪN, A DI ĐÀ PHẬT SẼ ỨNG HIỆN GIỐNG NHƯ TẤM HÌNH MÀ BAN HỘ NIỆM TREO TRƯỚC MẶT...

Không biết Phương pháp tu học như vậy các vị ấy học từ ai nhưng rõ ràng chính Đức Phật và các vị Tổ sư của Tịnh Độ Tông không thấy ai dạy điều ấy. Theo một trong những Đại nguyện của Đức Phật A Di Đà: "Lúc tôi thành Phật thập phương chúng sinh chí tâm tin mộ muốn sinh về cõi nước tôi nhẫn đến 10 niệm, nếu không được sinh, (trừ kẻ tạo tội ngũ nghịch cùng hủy báng Chính Pháp), thời tôi không ở ngôi Chính Giác".

Theo phẩm ba mươi tám: Lễ Phật hiện ánh sáng - Kinh Vô Lượng Thọ:

"Đức Phật bảo tôn giả A Nan:

- Nếu ngươi muốn thấy Đức Vô Lượng Thanh Tịnh Bình Đẳng và các Bồ Tát, A La Hán ở cõi nước đó, nên đứng dậy quay mặt về phương Tây hướng mặt trời lặn, cung kính đỉnh lễ xưng niệm: Nam Mô A Di Đà Phật.

Tôn giả A Nan liền từ chỗ ngồi đứng dậy mặt hướng về phương Tây, chắp tay đỉnh lễ bạch rằng:

- Bạch Đức Thế Tôn! Con nay nguyện được thấy Đức Phật A Di Đà ở thế giới Cực Lạc, cúng dàng phụng sự, vun trồng các căn lành.

Khi vừa đỉnh lễ liền thấy Đức Phật A Di Đà, dung nhan nguy nguy, sắc tướng trang nghiêm quang minh rực rỡ, cao lớn vượt trên tất cả thế giới.

Lại nghe chư Phật Như Lai khắp mười phương thế giới xưng dương tán thán vô lượng công đức vô ngại vô cùng của Đức Phật A Di Đà.

Tôn giả A Nan bạch Phật:

- Bạch Đức Thế Tôn! Cõi Phật thanh tịnh kia rất hiếm có, con nguyện mong được sinh về cõi đó.

Đức Thế Tôn nói những người được sinh về cõi đó đã từng thân cận vô lượng Đức Phật, nhiều thiện căn phúc đức, ngươi muốn sinh về cõi đó thì phải nhất tâm quy y mong cầu".

Theo Kinh Dược Sư, Đức Phật dạy rõ ràng: "Còn nữa, này ông Mạn Thù Sư Lợi, nếu có bốn chúng: Bật - sô, Bật - sô Ni, Ô - ba - sách - ca, Ô - ba - tư - ca, và những tịnh tín thiện nam thiện nữ, ai chịu giữ được tám phần trai giới, hoặc suốt một năm, hoặc trong ba tháng chịu theo chỗ học, để làm thiện căn, nguyện được sinh sang thế giới Cực Lạc ở bên Phương Tây, đến chỗ Đức Phật Vô Lượng Thọ Quang cầu nghe Chính Pháp, nhưng chưa quyết định, mà nếu được nghe danh hiệu Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, thời khi lâm chung, sẽ có tám vị Đại Bồ Tát là:

- Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát,

- Quán Thế Âm Bồ Tát,

- Đắc Đại Thế Bồ Tát,

- Vô Tận Ý Bồ Tát,

- Bảo Đàn Hoa Bồ Tát,

- Dược Vương Bồ Tát,

- Dược Thượng Bồ Tát,

 - Di Lặc Bồ Tát.

Tám vị ấy sẽ đi ở trên không lại mà chỉ đường, tự nhiên thấy mình hóa sinh ngay ở bên thế giới kia, trong đám hoa báu nhiều màu sắc đẹp.

Hoặc là nhân thế, được sinh lên Trời, tuy sinh lên Trời mà căn lành cũ vẫn chưa hết, chẳng phải sinh vào ác thú nào khác; trên trời tận số, thì xuống nhân gian, hoặc làm Luân Vương, coi cả bốn châu, uy đức tự tại, giữ yên vô lượng trăm nghìn hữu tình ở trong thập thiện, hoặc sinh vào những dòng Sát Đế Lợi, dòng Bà La Môn, Cư sĩ, Đại gia, rất nhiều của báu, kho tàng đầy ngất, hình tướng tốt đẹp, quyến thuộc đông đủ, thông minh trí tuệ, dũng kiện uy hùng như đại lực sĩ.

Nếu là nữ nhân được nghe danh hiệu Thế Tôn Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, dốc lòng trì niệm, thì sau chẳng phải làm thân gái nữa".

Như vậy chỉ mới 2 bộ Kinh mà nếu chúng ta nghiên cứu kĩ lưỡng thì thấy nếu nhiều hành giả đã bị mắc tội hủy báng Chính Pháp: dẹp bỏ các vị Phật, Bồ Tát, dẹp bỏ cả các bộ Kinh điển Đại Thừa quý báu mà Phật đã thuyết vốn được ví như Pháp Dược để cứu chữa 8 vạn 4 nghìn căn bệnh khổ của chúng sinh. Họ không hiểu rằng dù tu tập bất kì Pháp môn nào cũng đều có thể phát nguyện hồi hướng vãng sinh về Tây Phương Cực Lạc nếu tu trì đúng và thành tựu đúng Pháp. Pháp môn Dược Sư Phật cũng dạy rõ nếu ta thụ trì và tu tập thực hành theo Kinh Dược Sư thì cuộc sống được an lạc và lúc lâm chung vẫn có 8 vị Bồ Tát đến chỉ đường tiếp dẫn về Tây Phương Cực Lạc mà trong đó vẫn có hai vị Đại Bồ Tát là Quan Thế Âm và Đại Thế Chí là hai vị hầu cận bên Đức Phật A Di Đà.

Tội hủy báng Chính Pháp cùng thụ trì kinh điển không chu viên đầy đủ do quan niệm tà kiến chỉ nghe lời "khai thị" mà không nghiên cứu theo Kinh của Phật thuyết là một trong những điều kiện để hành giả bị đọa lạc và mất phần giải thoát. Còn về vấn đề niệm hồng danh Đức Phật A Di Đà 4 chữ hay sáu chữ xin không bàn gì cả, chỉ trích lại lời thuyết minh Địa Ngục Biến Tướng Đồ: "Các ngành các nghề không chịu an phận kỳ đạo, tạo vô lượng nghiệp đắc vô biên tội. Cái tội căn của con người là do Tham Sân Si tam độc. Ngày nay đạo đức không còn, đều do không tuân theo lời dạy bảo của Thánh Hiền. Rất nhiều người chỉ biết bề ngoài của tôn giáo, nhưng không biết rõ tôn giáo, tinh thần chân chính của tôn giáo là giáo dục đạo đức, cho nên chỉ trọng hình thức, mà không trọng kết quả thật chất của nó, khiến cho vô số chúng sinh càng mê hoặc càng đọa lạc. Học không an đạo hổ thẹn với Thánh Hiền. Học sách Thánh Hiền mục đích để làm gì, là chí hướng học theo Thánh Hiền giáo dục hóa dân. Nếu không thể y giáo phụng hành làm gương mẫu thì vẫn đọa vào trong danh lợi. Sau khi chết, trước tiên đều phải đến đây bổ túc thọ giáo, xong rồi đày qua địa ngục khác chịu tội tiêu nghiệp. Người gánh vác công việc giáo dục xã hội tạo phục vụ giáo dục quần chúng, phải niệm niệm vì chúng sanh tạo phúc. Nếu từ trong mưu lợi, không những phá hoại hình tướng bề ngoài cũng cô phụ lòng tốt của tín chúng. Thí dụ như vì người tụng kinh bái sám bỏ sót chữ hoặc sót trang hoặc không chuyên không thành. Sau khi chết trước tiên phải bổ túc kinh tiêu nghiệp, xong rồi thì đày qua địa ngục khác, chịu tội tiêu nghiệp".

-ST-