Cảm ứng tâm linh là một hiện tượng giao lưu rất thần
kỳ, vượt ngoài hình thức ngôn ngữ và chữ viết. Không chỉ là giữa người với người
mới có thể cảm ứng lẫn nhau, mà giữa người với vật cũng có thể cảm nhận lẫn
nhau. Từ xưa đến nay, những hiện tượng cảm ứng thần kỳ như thế liên tục xuất hiện
trên thế giới…
Thần giao
cách cảm giữa người với người
Từng có báo chí đưa tin rằng, Nicole Mayhew ở Bang
Utah nước Mỹ đột nhiên trong lòng cảm thấy lo lắng cho chồng mình, khiến bà phải
quay về nhà sớm hơn để nhắc nhở chồng.
Kết quả khi vừa về đến nhà, bà đã phát hiện chồng
bà là Scott Mayhew bị chiếc xe của gia đình đè lên, và đã bị đè một tiếng rưỡi
rồi. Thì ra khi Scott đang nằm dưới gầm xe để sửa xe thì bỗng nhiên cái kích
nâng xe rơi xuống, chiếc xe nặng đè lên trên người ông, khiến ông không thể nào
cử động được. Scott thầm cầu nguyện trong lòng, ông hy vọng vợ ông sớm về nhà cứu
ông, hoặc có người phát hiện ra ông.
Tâm linh của Nicole cảm ứng được sự mong mỏi của
chồng mình, nên đã kịp thời quay về cứu chồng thoát chết.
Trong cuốn “bài học cuộc sống: tạm biệt và tiến bước”
(Vita’s Will), nhà văn tâm linh Debbie Gisonni của Mỹ có ghi lại một câu chuyện.
Vào một đêm nọ, bà cảm nhận được sự lo lắng và căng thẳng chưa từng có trước
đây, bà cũng không thể giải thích là vì sao, chỉ cảm giác có vô số con kiến
đang bò khắp người bà. Bà gọi điện thoại cho chị gái của bà là Anji, và kỳ lạ
là Anji cũng có cảm nhận giống như vậy.
Debbie nằm ở trên giường, sự lo lắng khiến cho bà
không thể nào thở nổi, bà không cách nào chìm vào giấc ngủ, dường như có một cảm
giác sắp xảy ra chuyện đang vây quanh bà. Bà còn mở tivi lên, muốn chuyển sự
chú ý sang chỗ khác. Lúc này, chuông điện thoại reo lên, đúng thật là đã xảy ra
chuyện, em gái bà chĩa súng vào họng tự sát. Debbie và Anji dường như đã cảm nhận
được tâm trạng và tình cảnh của em gái trước khi xảy ra chuyện.
Trung Quốc thời xưa cũng có ghi chép nói về hiện
tượng cảm ứng giữa người thân với nhau. Thời kỳ Xuân Thu, trong số các đệ tử của
Khổng Tử, có một người tên Tăng Tham, người đời gọi ông là “Tăng Tử”. Lúc Tăng
Tử còn nhỏ, vì gia cảnh nghèo khổ, nên cậu thường xuyên phải vào núi đốn củi về
bán. Một hôm, có khách đến nhà, mẹ Tăng Tử không tìm được thứ gì trong nhà để
tiếp đãi khách cả. Trong lúc cấp bách không biết phải làm sao thì bà nghĩ đến đứa
con trai đang đi đốn củi của mình, vì vậy bà liền cắn nát ngón tay của mình.
Tục ngữ nói: “mẫu tử liên tâm”. Cái cắn này khiến
cho Tăng Tử đang đốn củi đột nhiên cảm thấy tim mình đau nhói, Tăng Tử lo lắng
mẹ mình xảy ra chuyện gì chẳng lành, thế là vội vàng quay trở về nhà. Sau khi về
đến nhà, bà mẹ nói với Tăng Tử, là vì đột nhiên có khách đến thăm, trong nhà
không có đồ ăn, vì vậy bà cắn ngón tay của mình, hy vọng con trai có thể mau
chóng quay về để nghĩ cách tiếp đãi khách.
Giữa người với người có tồn tại cảm ứng tâm linh,
từ xưa đến nay, phương Đông hay phương Tây đều không hiếm thấy. Hiện tượng cảm ứng
còn có điểm thần kỳ hơn nữa, đó chính là giữa người với vật cũng có thể cảm nhận
lẫn nhau.
Cảm ứng tâm
linh giữa người với thực vật
Cuốn sách “Thực vật cũng có cảm xúc” của tác giả
Cliff Baxter – một nhà khoa học tại San Diego, Hoa Kỳ – với nội dung khám phá về
năng lực siêu cảm của thực vật, trứng, vi khuẩn và tế bào trên cơ thể người.
Trong sách có ghi chép về những thử nghiệm của Cliff Baxter trong quá trình
tham gia vào công việc có liên quan đến sử dụng và nghiên cứu máy phát hiện nói
dối tại Cục tình báo trung ương của Mỹ (CIA). Sáng ngày 2 tháng 2 năm 1966, ông
tưới nước cho hoa Ngưu Thiệt Lan, ông muốn tính xem nước từ phần gốc đi lên đến
ngọn lá sẽ mất bao nhiêu thời gian. Đúng lúc cần dùng đến máy phát hiện nói dối
để đo biến đổi điện trợ và GSR (thể hiện sự dao động cảm xúc).
Kết quả đường cong được vẽ bởi bút điện tử đã khiến
ông vô cùng kinh ngạc, thì ra đường cong cảm xúc từ phản ứng của thực vật gần
giống với đường cong cảm xúc từ phản ứng của con người. Ông lại làm thêm những
thứ nghiệm khác, ví dụ như nghĩ rằng dùng lửa để đốt lá của hoa Ngưu Thiệt Lan,
ông mới chỉ nghĩ như vậy thôi, vẫn còn chưa bắt tay vào thực hiện, thì kim của
máy phát hiện nói dối lập tức tạo ra phản ứng rất mãnh liệt, chỉ trong một lúc
đã chạy lên đến đỉnh của biểu đồ. Cliff Baxter thực sự quá sốc, không ngờ rằng
thực vật lại biết ông đang nghĩ cái gì, và lập tức có phản ứng cảm xúc rất mãnh
liệt. Từ đó, ông biết rằng thực vật có tình cảm, và còn có thể cảm nhận được ý
nghĩ của con người.
Nghiên cứu khoa học hiện đại cho thấy thực vật có
tình cảm. Trung Quốc thời xưa cũng có một ví dụ nói về cảm nhận giữa người và
thực vật, xuất hiện hiện tượng cùng nhau vinh quang, cùng nhau lụi tàn.
Theo như “Hữu Đài Tiên Quán bút ký” của Du Việt ghi
chép, vào thời nhà Thanh tại vùng Đông Môn của thành Bảo Ứng có một trang viên
rộng lớn, chủ trang viên này mang họ Lưu. Du Việt cùng người bạn đồng niên là
Vương Văn Cần lúc nhỏ từng đi học ở Lưu gia. Có một hôm, Lưu gia mời Vương Văn
Cần đến nhà ăn hoa tiêu (hay còn gọi là hạt tiêu rừng, mắc khén/hạt sẻn/),
Vương Văn Cần nhìn thấy hoa tiêu xanh mướt đáng yêu, nên đã lấy một cành cắm xuống
dưới đất, và nói rằng: “Nếu như sau này tôi học tập có được thành tựu, vậy thì
cành hoa tiêu này sẽ có thể sống tiếp”. Cành hoa tiêu này dường như nghe hiểu
những gì Vương Văn Cần nói, không chỉ là sống một cách mạnh mẽ, mà trải qua hơn
ba mươi năm, còn mọc thành một cây to, cao hơn cả mái nhà. Nó giống như một sự
tượng trưng cho sự may mắn cát tường, cùng vinh cùng nhục với Vương Văn Cần.
Năm Đạo Quang thứ 18 (năm 1838) Vương Văn Cần thi
đậu tiến sĩ. Trong những năm Đồng Trị (1862-1874), Vương Văn Cần từ chức Hàn
lâm biên tu lên đảm nhận chức Nghiệt đài ở Chiết Giang, không lâu sau lại chuyển
sang làm Bố chính tư Quảng Đông, sau này thăng chức làm Tuần phủ Phúc Kiến. Tòa
nhà cũ của Lưu gia chuyển sang thành tài sản sở hữu của Vương Văn Cần, cây hoa
tiêu mà ông trồng năm xưa vẫn còn sống tươi tốt, và còn sum suê hơn trước.
Một thời gian dài trôi qua, bỗng một hôm trong
Vương gia có người phát hiện ra cây hoa tiêu này không giữ lại hạt, chỉ cần xé
bỏ cánh hoa ra là hạt sẽ rơi xuống đất ngay lập tức, sợ rằng đây là điềm báo
không tốt cho đời con cháu. Người nhà Vương Văn Cần thương lượng muốn chặt cây
hoa tiêu này. Khi ấy con gái lớn của Du Việt – là con dâu thứ của Vương Văn Cần
– cố hết sức để ngăn cản chuyện này, nhưng mọi người đều không nghe. Nhà họ Cần
chặt bỏ cây hoa tiêu chưa được hai năm thì Vương Văn Cần từ Đài Loan trở về, rồi
đổ bệnh chết tại Phúc Kiến. Vợ của ông là Lưu Thị cũng qua đời trước ông hai
tháng.
Cảm ứng giữa sinh vật với người dường như là vượt
ngoài sự hiểu biết của khoa học, ngôn ngữ và chữ viết, bên trong không gian mà
mắt người không thể tiếp xúc được, luôn tồn tại một mối liên hệ âm thầm nào đó.
-ST-
