Đức
đệ tứ Pháp Chủ - HT Tôn sư Thượng Trí Hạ Quảng khai thị
Tu
theo Phật, chế ngự được thân, làm nó khỏe mạnh và chế ngự được tình cảm không tốt.
Đầu tiên là tình cảm thương ghét buồn giận lo sợ khổ đau, tôi gọi là tình cảm ủy
mị phải dẹp bỏ, đừng cho nó bộc phát, vì nó tạo thành bức màn tối đen làm mình
không thấy Phật. Nói cách khác, bị thân vật chất và tình cảm che khuất khiến
chân tánh không lưu lộ ra được.Không buồn giận lo sợ đau khổ, tâm hồn thanh thản,
không nghĩ gì thì tâm mình sáng lần, chân tâm lưu lộ, nên chân tâm hay chân
linh mình giao tiếp được với Phật, Phật mới truyền cho ta được. Vì Phật muốn
truyền nhưng ta không có khả năng tiếp thu, Phật cũng không truyền được.Vì vậy,
phải phát huy khả năng tiếp thu nhờ đó Phật truyền pháp giúp chúng ta bắt đầu
hiểu nghĩa lý sâu trong kinh, thậm chí hiểu ngoài kinh gọi là thần chú là hiểu
được mật ngữ, tức ngôn ngữ của Phật.Thuở nhỏ, tôi thường tụng Tiêu tai kiết tường
thần chú để tất cả tai họa không giáng lên mình giúp mình tiến tu nhẹ nhàng.
Nghĩ rằng tụng thần chú cho tiêu hết tất cả những gì khó khăn tai họa, nhưng
không hiểu gì, cứ ngồi yên tụng thần chú. Nhưng một hôm, trí tôi lóe sáng thì
tôi thấy khác và tôi dịch nghĩa của thần chú này cho các Phật tử tụng:“Này hư
không, hãy uống cạn tất cả họa tai. Hãy làm sạch tất cả họa tai. Này sức nóng,
hãy phát hỏa, phát hỏa thiêu đốt tất cả họa tai, đốt sạch tai họa. Này tinh tú,
hãy xuất hiện, xuất hiện để tiêu trừ họa tai đen tối làm cho bầu trời trong
sáng an lành, thật an lành. Nam-mô Tiêu tai giáng kiết tường Bồ-tát”.Nghĩa là
Phật khuyên mình để tâm trống rỗng như hư không, không buồn giận lo sợ. Vì tai
họa chỉ là ảo giác do mình tự nghĩ ra, nên mình để tâm trống không, nói cách
khác là uống cạn tất cả họa tai thì tai họa cũng không hiện ra được, không
giáng lên mình được.Ngoài ra, tu hành, không phạm lỗi lầm thì ai bắt được mình.
Mình không xâm phạm bất cứ điều gì, không thiếu nợ ai, không gây oán thù với
ai, không phạm pháp, nên tâm mình rỗng rang, trống không, không phải không là
không có, phải giữ tâm mình trống không thiệt thì không sợ.
Tâm
trống không là tâm mình không lỗi lầm gì. Tất cả những lỗi lầm đã có mình sám hối,
xóa cho sạch hết. Lòng mình chỉ còn Phật pháp mà Phật pháp là điều tốt lành,
làm sao có sợ nữa.Và tâm trống không thì tội mất, nên Phật nói tội tánh không,
nghĩa là tánh tội không có, chỉ do mình ảo giác tạo nên. Như vậy, không tạo tội
và cũng diệt trừ ảo giác thì tất cả trở về trạng thái không, chẳng còn gì để sợ.“Này
sức nóng, hãy phát hỏa, phát hỏa thiêu đốt tất cả họa tai, đốt sạch tai họa”.Sức
nóng là lửa Tam muội, tức Chánh định, tức tập trung tư tưởng và vào định được.
Và vào thiền định được thì không có gì hết, nếu ta nhập Diệt tận định. Nhưng nhập
Pháp hoa định sẽ thấy ở đâu cũng có Phật mà tôi thường nói nhắm mắt thấy Phật
thì chúng ta có thể thấy xa và nghe xa.Vì vậy, Đức Phật A Di Đà ở Cực lạc cách
đây mười muôn ức thế giới, nhưng chúng ta nghĩ đến Phật A Di Đà thì liền thấy
Ngài, chúng ta nghĩ đến Cực lạc thì tâm liền thấy Cực lạc.Mới ban đầu dùng tâm
để thấy, chúng ta thấy chỗ thân quen trước. Thí dụ tôi có tu ở chùa Tổng Trì,
Nhật Bản và học ở Đại học Rissho thì bây giờ nhắm mắt lại nghĩ đến ngôi chùa
này, hay nghĩ đến trường này, tôi sẽ thấy chùa và trường này hiện ra. Và bạn bè
cùng tất cả các thầy dạy ở trường này dù đã qua đời nhưng khi tôi nghĩ đến họ
thì vẫn thấy họ. Tôi thấy được tất cả người sống hay người chết mà tôi quen biết
trong suy nghĩ của tôi là pháp mà tôi thực tập được. Điều này tiêu biểu cho lửa
của Chánh định có thể đốt sạch tất cả tai họa. Vì khi chúng ta vào thiền định,
ác ma không vào được bởi đây là thế giới của Phật và Bồ-tát. Và chúng ta vào
Chánh định chỉ thấy Phật, Bồ-tát vì hàng ngày, mình tụng kinh, lạy Phật đã đem
Phật, Bồ-tát vào lòng, nên khi mình ngồi yên, tất cả Phật và Bồ-tát hiện ra.
Còn nếu làm việc ác xấu, gian dối thì ngồi yên, việc ác xấu gian dối hiện ra.
Vì vậy, trên bước đường tu, mình loại bỏ tất cả việc ác xấu và chỉ làm những việc
tốt lành, nên ngồi yên, lắng sâu là vào thiền định chỉ thấy Phật và Bồ-tát.Và
tu định, vào thiền định thì họa tai bị lửa Tam muội là lửa Chánh định đốt cháy
khiến tâm thanh tịnh và chân tâm chúng ta hiện lên. Đến sở đắc này là tinh tú
xuất hiện làm cho bầu trời trong sáng an lành. Nói cách khác, bấy giờ bầu trời
tâm chúng ta sáng ra làm cho ta và thế giới của ta an lành.Cuộc sống cho đến
khi chết đều trải qua những giai đoạn vừa nói trên. Hiểu như vậy chúng ta cũng
chuẩn bị được cái chết cho mình vẫn tốt hơn.Nếu đã làm việc tội lỗi thì tội lỗi
này hiện ra làm họ hốt hoảng. Đó là trước cái chết, ảo ảnh bắt đầu hiện ra. Vì
vậy, nhìn thấy trạng thái của người chết lúc đó sẽ biết họ bị đọa hay sanh lên
cõi trời.Ảo ảnh hiện trước khi chết làm chân lạnh. Thân tứ đại gồm đất nước gió
lửa, lúc ấy địa đại tan, nên dồn về thủy đại là nước để sống. Bấy giờ, ảo ảnh
làm cho người chết thấy đủ thứ. Nếu thấy Phật, Bồ-tát hay chư thiên là ảo ảnh tốt
và kinh qua những hình ảnh này rồi, họ biết sắp chết nhưng lúc đó chỉ thấy toàn
màu đen thôi, không thấy gì và thân không còn cảm giác là bắt đầu tách ra giữa
cuộc sống và cái chết để thần thức đi ra.Lúc đó thủy hết, hỏa sanh, nếu tập
trung được, tạo thành lửa Tam muội ở trong Chánh định thì tất cả tai họa biến mất.Và
đến cái thứ ba là huệ sanh liền thấy màu trắng là bầu trời sáng ra gọi là tinh
tú xuất hiện. Nếu căn lành của họ có tương quan nhiều với Phật nào thì tự nhiên
thấy Phật đó xuất hiện và thần thức họ đi thẳng vào thế giới của Phật đó.Nhưng
lúc đó nếu thần thức thấy tối thui, thấy toàn việc ác, thấy bị rượt đuổi, đánh
bắt, rồi bỏ chạy, không còn biết phương hướng, lủi đại vô các đường ác là thọ
sanh vào địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh thì tai hại vô cùng.Phật tử tu Bổn môn
Pháp hoa không phải tụng kinh suông, nhưng tụng kinh nhiều để huân tập vô tâm lời
Phật dạy và chứng được nghĩa lý của kinh. Đó là điều căn bản để mình chuyển kiếp
này sang kiếp khác được tốt đẹp hơn, được gặp Phật pháp, gặp thầy hiền bạn tốt
và tiến tu Bồ-tát hạnh cho đến ngày thành tựu quả vị Vô thượng Bồ-đề.
ST
