NHỚ ƠN PHẬT

Đời chen lộn ngàn đường tội lỗi,

Ta bước riêng một lối thanh cao,

Đạo vàng quý báu biết bao,

Vừa mình tu tỉnh, vừa trau sửa người!

Cùng giải thoát khỏi nơi rừng thẳm,

Dắt dìu nhau bước dẫm bon bon,

Lối đi đã sẵn đường mòn,

Công người khai vẹt ai còn nhớ chăng?

Đức Phật Tổ toàn năng toàn giác,

Sanh trong trần nhưng khác người trần,

Xem qua cuộc thế chuyển vần,

Cảm thương muôn loại chịu phần đau thương

Ngài tha thiết tìm phương cứu chữa,

Tự đem mình nghiệm thửa pháp môn,

Dấn thân vào chốn núi non,

Bỏ lìa điện ngọc, lầu son ngai vàng!

Tình phụ tử dứt ngang mãnh liệt,

Nghĩa phu thê đoạn tuyệt can trường,

Vượt qua tấm vách cương thường,

Hiển nhiên khai mở con đường độ sanh.

Buổi sơ khởi, đã đành khổ nhọc,

Mảng lê chơn, bảy lọc ba lừa,

Thấp cao đạo lý chẳng vừa,

Bao phen tầm kiếm, vẫn chưa thấy gì!

Ngài thong thả suy đi nghĩ lại,

Đạo có khi ở tại lòng ta,

Hẳn nhờ định trí tìm ra,

Xếp chân ngồi lại kiết già công phu.

Sáu năm chẵn, ròng tu khổ hạnh,

Tấm thân còn một mảnh xương gầy,

Nắng mưa sương gió nhuốm đầy,

Yếu lần đến đỗi một ngày mỏn hơi.

Chợt tỉnh ngộ, tức thời thấy rõ,

Đạo chưa thành, thân bỏ sao đang,

Độ đời nguyện lớn thênh thang,

Mỏn mòn thể vóc, đảm đang sao rồi.

Nghĩ cạn lẽ bèn thôi ép xác,

Định ăn dùng đạm bạc thô sơ,

Mỗi ngày một bữa ngọ trưa,

Cũng vừa đủ sống lại vừa trau tâm.

Áo đã mặc nhiều năm rách rã,

Lượm vải bô, chằm vá khiếu khâu,

Khẽ khầm từng miếng kế đâu,

Thành y bá nạp ngõ hầu che thân.

Rồi lần lượt bước chân giải thoát,

Đem gương lành, ôm bát hóa trai,

Đói no đắp đổi qua ngày,

Lúc chưa thành đạo nào ai biết nhiều.

Còn gặp phải lắm điều gay cấn,

Sử chép rằng: ngộ trận ma vương:

Lúc Ngài nhập định phóng quang,

Ma vương binh tướng nghinh ngang đánh đùa

Nhưng chúng phải bị thua chạy trốn,

Ngài vẫn ngồi an ổn tự nhiên,

Từ bi gương mặt dịu hiền,

Hào quang nhập định tham thiền túa ra!

Ma vương ấy họa là trần thế,

E đạo Ngài, chủ tể ngôi trên;

Chơn tu đắp vững móng nền,

Đổi xoay thế cuộc lập nên đạo trường.

Thì quyền lợi Đế vương sẽ mất,

Tinh thần hưng, vật chất suy mòn,

Công danh dầu miếng mồi ngon,

Cũng không lay chuyển lòng son đạo vàng.

Đời thế lực, ngang tàng áp bức,

Đạo ôn hòa bủa đức phục thâu,

Khó khăn muôn sự khởi đầu,

Thương người dẫn đạo xiết bao nhọc nhằn!

Bên ngoài đã lăng xăng rắc rối,

Bên trong còn tội lỗi gợi khêu;

Những nàng ma nữ cợt trêu,

Ấy là dục vọng, quẩn theo bóng hình.

Nhưng Ngài dụng sức linh thiền định,

Vững tinh thần, thanh tịnh chơn tâm,

Vọng căn nguồn gốc đã tầm,

Tham lam sân giận, si lầm dang xa.

Đắc trí huệ, soi ra vạn pháp,

Phóng hào quang chiếu khắp ngàn trùng.

Phép linh chứng được lục thông,

Trải bao cố gắng khổ công bấy chầy,

Nắng vằng vặc, mưa mai gió tối,

Tròi trọi thân, dưới cội bồ đề,

Nhứt tâm phát một lời thề:

“Nếu chưa thành đạo chẳng hề dậy đi”.

Và nguyện lực sau khi đắc quả,

Đi khắp nơi hoằng hóa chúng sanh,

Đầu tiên trên bước lữ hành,

Lẻ loi chỉ có một mình đường xa.

Nhưng lần lượt trải qua khắp xứ,

Phục thâu nhiều đệ tử giỏi giang,

Lập thành Giáo hội đạo tràng,

Đắp tô xong xả con đàng Tây phương.

Đoàn hậu tấn noi gương hành đạo,

Chỗ gởi thân rốt ráo Niết Bàn,

Khởi hành từ chốn trần gian,

Về nơi Cực Lạc, dưỡng an đời đời.

Từ ngàn trước bao người giong ruổi,

Nay chốn này đến buổi chúng ta;

Con dòng hưởng lấy tài gia,

Đoái nhìn sự nghiệp thương cha công trình.

Càng rộng lớn kinh dinh đồ sộ,

Là người xưa lao khổ lại càng;

Tìm ra được ánh đạo vàng,

Nhọc nhằn một kẻ, vẻ vang muôn người.

Ôi! Thật đáng cho đời kính ngưỡng,

Công đức Ngài vô lượng vô biên,

Hỡi chư Phật tử hữu duyên,

Nhớ ơn Từ Phụ cần chuyên tu hành.

Nam-mô Bổn sư Thích-ca Mưu-ni Phật. (3 lần 3 lạy)