CẦU NGUYỆN HÒA BÌNH

Đời gặp thuở can qua chinh chiến,

Sống những ngày nguy biến kinh tâm;

Kéo dài thê thảm nhiều năm,

Đầy trời sát khí cõi âm hiện hình!

Kẻ thác đi hồn linh tức tưởi,

Người sống còn rũ rượi sầu thương.

Kể đâu hết khúc đoạn trường,

Bàn tay ác liệt vô thường gây nên?

Thử xét lại căn nguyên giặc giã,

Bởi loài người mất cả lòng nhơn.

Thế thì đạo đức hết trơn,

Mất sao mất cả chữ NHƠN là người?

Đời như thế mất đời có phải?

Chữ đời là mãi mãi đời đời,

Nhơn từ ấy đạo bền dài,

Vĩnh miên trường cửu đạo đây là đời.

Đời không đạo nên đời loạn khổ,

Đạo ở đời thật chổ yên vui

Dài dòng chẳng nói xa xuôi,

Tiến lên đạo chánh dẹp lui đường tà.

Cầu học đạo ấy là cầu nguyện,

Cầu sao cho phổ biến chúng sanh.

Thế gian tất cả hiền lành,

Tức thời thế giới hòa bình tự nhiên.

Một lẽ nữa căn nguyên giặc giã,

Bởi người đời tham chạ giựt giành;

Miếng ăn lẽ sống cho mình,

Mà bao kẻ khác điêu linh khốn nàn

Đạo cứu thế muôn ngàn điều luật,

Đây hai điều phương thuật cứu tinh:

Không trộm cắp, không sát sinh,

Ấy là hai đấng thần linh hộ trì.

“Nhơn bất sát” không khi nào giết.

“Sát bất nhơn” mất biệt tiếng người;

 

Bao nhiêu loài vật trên đời,

Cũng là mạng sống, cũng thời mang thân.

Cũng đau đớn chịu phần sanh tử

Nỡ lòng nào bày sự giết ăn!

Oái oăm bạc ác vô ngằn,

Giết thân kẻ khác nuôi thân của mình.

Tâm đã chẳng động tình bi thiết,

Mất thiên lương lịm chết cõi lòng.

Quen tay giết được đèo bòng,

Mạng người đồng loại cũng không ngại ngùng

Càng tập nhiễm ăn dùng huyết nhục,

Tánh tình người lắm lúc đổi thay;

Thấm vào cơ thể lâu ngày,

Hòa chung chất máu các loài thú muông.

Đời hăng hái say cuồng chém giết,

Bởi nung bầu nhiệt huyết bùng sôi;

Hồn oan chết thảm không nguôi.

Thù xưa vương vấn giục xui giặc loàn.

Nay bằng muốn giải oan dứt nghiệp.

Phép tu trì cần kíp ban hành;

Mỗi người phải cử sát sanh,

Xót thương loài vật lòng lành ăn chay.

Theo luật sống chẳng ai đặng giết,

Không sanh người sao diệt mạng người,

Lập nên luật sống ở đời,

Bảo tồn mạng sống các loài nhỏ nhen.

Nếu con kiến có quyền được sống,

Thì loài người luật rộng biết bao;

Tự do sống mãi bền lâu,

Miễn đừng đoản mạng giảm thâu tuổi dài …

Ăn để sống mỗi ngày đơn giản,

Mễ cốc đều có sẵn khắp nơi.

Cấy cày trồng tỉa đua bơi,

Ấy là phận sự của người cư gia.

Bậc giải thoát lìa xa nghệ nghiệp,

Được nhẹ mình độ tiếp chúng sanh;

Hạnh tu Khất sĩ lữ hành

Mỗi ngày khất thực trì bình giáo khuyên.

Mượn pháp ấy làm duyên tế độ.

Cho thế trần được chỗ gieo nhơn.

Tập lần bố thí ra ơn,

Lòng tham dứt bỏ, đạo chơn hầu gần.

Đã bố thí một lần cả thảy,

Lộc của mình để lại cho đời;

Ra đi chẳng dính trong người,

Một tăm danh lợi, hoặc hơi của tiền.

Rồi xin lại luân phiên mỗi bữa,

Một bát cơm đủ chứa dạ dày;

Chẳng dư cất để nhiều ngày,

Không hay phung phí tốn xài chi chi

Người bố thí sau khi mình thí,

Nên kẻ đời gắng chí học theo.

Lòng tham làm giặc hiểm nghèo,

Hạnh tu bố thí gương treo sửa đời.

Pháp khất thực dạy người bố thí

Cùng dạy mình chơn lý không tham;

Bao giờ dứt tánh mê ham,

Muôn ngàn phận sự việc làm đều xong

Bằng trái lại nếu không huấn tập, Bước ra đời tạo lập thân danh;

Ô hô! Sự nghiệp tan tành,

Lại thêm báo hại chúng sanh khổ sầu.

Trong đời phải cần tu hai pháp:

Ăn chay và vui hạp đi xin;

Luật nghiêm giới cấm giữ gìn,

Muôn người hoà hiệp như in một người.

Ấy phương pháp lập đời đạo đức,

Dẫn loài người đến mức yên vui;

Không còn loạn khổ chia phui,

Ủ ê tang tóc ngậm ngùi đau thương!

Cùng hiệp trí tìm phương cầu nguyện,

Cầu xin cho xuất hiện triết nhân;

Đảm đang phận sự độ trần,

Cao xuê ngôi vị đáng phần Thế Tôn.

NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH-CA MÂU NI PHẬT.