TẠI SAO MỞ ĐẦU CÁC BÔ KINH ĐỀU VIẾT'TÔI NGHE NHƯ VẬY"

“Tôi Nghe như vậy” chính là đáp án của Đức Phật cho một trong bốn vấn đề mà Tôn Giả A Nan đã thỉnh vấn trước khi Phật nhập Niết Bàn. Lúc bấy giờ sau khi nghe tin đức Phật THích Ca Mâu Ni xắp nhập Niết Bàn, Tôn Giả A Nan khóc đến nỗi đầu váng mắt hoa, tâm trí bấn loạn, quên bẵng hết mọi việc. Trong khi đó, Tôn Giả A Na Luật, nhục nhãn khi không còn song Thiên nhãn rất sáng tỏ, thì lại hết sức trầm tĩnh; Ngài căn dặn Tôn Giả A Nan phải thỉnh vấn Phật về bốn việc:

- THỨ NHẤT: Khi kết tập Kinh điển, mở đầu văn kinh nên dùng chữ gì làm tiêu biểu cho tất cả kinh tạng.

- THỨ HAI: Khi Phật còn tại thế thì các đệ tử an trú cùng một nơi với PHật, vậy sau khi Phật nhập Niết Bàn thì họ phải sống với ai.

- THỨ BA: Khi Phật còn trụ thế thì Phật là Thầy, vậy sau khi Phật nhập Niết Bàn thì nên tôn ai làm Thầy.

- THỨ TƯ: Nên đối phó như thế nào với các Tỳ kheo có tính tình xấu ác?

KHI ẤY ĐỨC PHẬT TRẢ LỜI RẰNG

- THỨ NHẤT: Khi kết tập Kinh tạng, hãy dùng bốn chữ :”TÔI NGHE NHƯ VẬY” (NHƯ THỊ NGÃ VĂN) để mở đầu cho tất cả các bộ Kinh.

- THỨ HAI: Hãy nương theo TỨ NIỆM XỨ mà an trú. TỨ NIỆM XỨ chính là THÂN, THỌ, TÂM VÀ PHÁP- QUÁN THÂN BẤT TỊNH- QUÁN THỌ THỊ KHỔ- QUÁN TÂM VÔ THƯỜNG – QUÁN PHÁP VÔ NGÃ.

- THỨ BA: Khi Phật còn tại thế thì Đức Phật là THầy, PHật nhập Niết Bàn rồi thì lấy  BA LA ĐỀ MỘC XOA (GIỚI) làm Thầy- đây là Thầy của tất cả Tỳ Kheo và Tỳ Kheo Ni.

- THỨ TƯ: Hãy dùng phương pháp “MẶC TẪN” để đối phó với các Tỳ kheo ác. “MẶC” nghĩa là làm thinh, không nói chuyện với họ, còn “TẪN” là làm lơ, không để ý đến họ nữa......Câu “ TÔI NGHE NHƯ VẬY” được dùng bởi bốn nguyên do:

-  DỨT TRỪ MỌI NGHI NGỜ

- TUÂN THEO LỜI DẶN CỦA ĐỨC PHẬT

- CHẤM DỨT MỌI TRANH CÃI ......NAM MÔ TA BÀ GIÁO CHỦ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬTNAM MÔ A NAN ĐÀ TÔN GIẢNAM MÔ A NA LUẬT TÔN GIẢNAM MÔ HỘ PHÁP CHƯ TÔN BỒ TÁT

Trích:  KINH ĐỊA TẠNG GIẢNG GIẢI – HÒA THƯỢNG TUYÊN HÓA 

Tôn giả A Nan Đà, là dòng dõi hoàng tộc, con người chú ruột của Thái tử Sĩ Đạt Ta. Tức là em họ của đức Phật. Tôn giả A nan Đà là bậc kỳ tài hiếm có trên thế gian này. Vì Ngài có một bộ óc siêu phàm tuyệt vời. Ngài nhớ được tất cả những lời đức Phật giảng dạy hàng ngày mà Ngài đã được nghe trong suốt thời gian hai mươi lăm năm làm Thị-giả cho đức Phật.Đức Phật xếp Tôn giả A Nan Đà vào hàng các đại đệ tử vì các điểm đặc biệt. Đó là: “Sức học uyên thâm, trí nhớ vô cùng đúng, kiên trì chuyên chú cần mẫn và khéo biết ý Phật”. Những bộ Kinh ngày nay chúng ta được đọc là do sự đóng góp của Ngài và năm trăm vị Thánh Tăng thời ấy đọc lại thành Kinh sau khi đức Phật nhập Niết-bàn chừng ba bốn tháng.

ST