Cách nghe Pháp Mình nghe pháp giống như là mình nghe
nhạc vậy đó. Phải cảm thấy thích thú, đừng có suy nghĩ. Cách hay nhất mà nghe
Pháp thoại là đừng có ghi chép và đừng có suy nghĩ, đừng có so sánh, đừng có cố
gắng để ghi nhớ, không cần ghi nhớ, không có gì cần phải ghi nhớ hết tại vì đây
không phải là trường học. Trường học cần phải ghi nhớ, học thuộc lòng để đi thi
còn đây thì không cần ghi nhớ chỉ cần hiểu thôi à. Và không có cần phải so
sánh, không cần phải suy nghĩ, không cần phải đối chiếu tại vì mình có những
cái thầy nói mà mình chưa chấp nhận được nhưng mà cứ để cho nó đi
vào trong tâm mình thôi mai mốt nó sẽ có thể hiểu được. Còn nếu mà mình so sánh
thì là mình giống như là gạt ra ngoài vậy. Gạt ra ngoài thì nó không có cơ hội
đi vào ở trong tâm mình được. Cứ để cho nó đi vào rồi nó bắt đầu nó đánh phá.
Nó đánh phá rồi nó làm nảy ra những cái thấy mới. Rồi những cấy thấy cũ của
mình nó mới thay đổi được. Thành ra không cần ghi nhớ, không cần nhớ cũng không
cần phải suy nghĩ, không cần phải so sánh. Cứ để như là mặt đất trong khi mà trời
mưa đó. Cứ để cho mưa nó thấm, thấm sâu vào thì tự nhiên mưa nó sẽ thấm vào được
những cái hạt giống chôn sâu dưới lòng đất và nó nảy mầm thôi. Hạt giống đó là
hạt giống trí tuệ, hạt giống từ bi ở trong con người của mình á. Thành ra đừng
có cố gắng trong khi nghe, đừng có cố gắng ghi chép, suy nghĩ, ghi nhớ, không cần.
Giống như là khu vườn nó mở lòng ra nó để đón nhận cơn mưa. Cái đó là hay nhất.
Không có suy nghĩ nếu như mà suy nghĩ thì giống như là mình dùng một cái tấm ni
lon, mình hứng lấy mưa và mưa đó không có đi vào trong đất được. Không có suy
nghĩ, không có so sánh, trong tâm mình nó có những cái hạt giống của trí tuệ, của
hiểu biết, của thương yêu, của hạnh phúc. Nhưng mà lâu nay không có ai biết
cách tưới tẩm những hạt giống đó thành ra khi mình nghe pháp là để cho cái mưa
Pháp nó thấm vào nó làm cho những hạt giống tốt đó nó nảy mầm vậy thôi.
Thích Nhất Hạnh