Chúng ta ai cũng có những mẫu người đàn ông hoặc
đàn bà lý tưởng. Chẳng hạn như người đàn ông lý tưởng thì phải can đảm và không
bao giờ được run sợ. Người đàn bà lý tưởng thì phải luôn yêu thương và hiền thục;
phải không bao giờ được ganh tỵ hay dữ dằn đối với con cái. Khi những lý tưởng ấy
hiện lên trong tâm chúng ta hay tâm của người khác, chúng ta sẽ có những đánh
giá: "Ồ, tôi không được phép nghĩ như thế " hay "Bà ta quả là một
người kinh khủng, đầy ganh ghét và sân hận" hay "Ông ta là một kẻ hèn
nhát, luôn lo bảo vệ bản thân mình."
Nền văn hóa của chúng ta khuyến khích và nuôi dưỡng
trong chúng ta thói quen đánh giá, phán xét, và phê bình chính chúng ta và người
khác. Nhưng con đường của Đức Phật là con đường không phán xét, không ức chế,
không đè nén, không theo bên nầy hoặc bên kia, mà chỉ thuần ghi nhận. Đây là
cách sống của một người có tâm tỉnh thức: Vị ấy chỉ quán sát và ghi nhận những
gì đang xảy ra trong dòng sông tình cảm không ngừng trôi chảy nầy; Vị ấy có
tình cảm và trí thông minh, có khả năng tư duy và trí nhớ. Và nhờ quán tưởng
như thế, chúng ta có thể tha thứ, buông bỏ, và giải thoát chúng ta khỏi gánh nặng
của cuộc sống và tất cả những đau khổ luôn đi kèm với những si mê và lầm lạc do
tham ái và dính mắc mang lại.
Con người là chúng sanh có khả năng tỉnh giác và tỉnh
thức trong giây phút hiện tại, có khả năng biết được cái đang xảy ra tại đây và
ngay bây giờ. Khi có cái nhìn tỉnh thức về thực tại nầy, chúng ta sẽ không còn
nhắm mục tiêu đi tìm một cái gì đặc biệt trong đời nữa. Vì làm như thế, chúng
ta sẽ không còn tỉnh thức nữa; lúc đó, tâm chúng ta sẽ chỉ lo đi tìm một cái gì
đó để hiểu biết. Tâm tỉnh giác là tâm có công năng tiếp thu và đón nhận, nhưng
nó không thụ động và thiếu thông minh. Tâm tỉnh giác có cả hai, vừa thông minh
hiểu biết, vừa có khả năng tiếp thu và đón nhận.
Là con người, ai cũng có trí thông minh. Nhưng
chúng ta có khuynh hướng sử dụng trí thông minh một cách sai lạc vì chúng ta có
thói quen chấp chặt vào những tư tưởng, quan điểm và ý kiến của chúng ta. Chúng
ta có những ảo tưởng rất là thông minh và xuất chúng về chính chúng ta và về
cái thế giới mà chúng ta đang sống. Nhưng khi chúng ta buông bỏ tất cả và sống
với hiện tại, tâm chúng ta sẽ chỉ còn lại sự thấy biết sáng suốt, không bị bóp
méo hoặc nhiễm ô bởi những tham ái và sợ hãi. Trí thông minh của chúng ta hoạt
động một cách tối ưu, sáng suốt, và chiếu rọi. Đây chính là điều mà chúng ta muốn
nói đến khi chúng ta nói chúng ta quy y Phật, một con người hoàn toàn tỉnh thức
hay một Bậc Toàn Giác. Chúng ta sẽ hiểu bản chất thật sự của sự đau khổ. Chúng
ta tu tập cách đi ra khỏi khổ đau, cách chấm dứt khổ đau, và để rồi cuối cùng,
sẽ không còn dấu vết gì của khổ đau cả.
CHẤP NHẬN
THỰC TẠI
Vì vô minh và thói quen suy nghĩ của tâm mê muội,
chúng ta thường có ảo tưởng hay hiểu sai lạc về cuộc đời và đây chính là nguồn
gốc của sự đau khổ. Vì thế, thay vì cứ tập trung trên những ảo tưởng nầy, chúng
ta hảy nhìn vào thực tại, nhìn cái gì cũng được, và rồi chúng ta sẽ thấy đây
chính là quy luật của cuộc sống, đây chính là "thực tại như nó đang xảy diễn."
Qua pháp quán tưởng, chúng ta mang thực tại vào ý thức. Quán tưởng nhắc nhở
chúng ta rằng đây chính là thực tại như nó đang xảy diễn. Chúng ta sẽ không nói
thực tại nên xảy diễn hay không nên xảy diễn theo một cách đặc biệt nào đó.
Ngay cả nếu thực tại đang diễn ra là hết sức khủng khiếp, chúng ta cũng không
nên phán xét nó khủng khiếp như thế nào mà chỉ nên chấp nhận thực tại như nó
đang xảy diễn.
Sử dụng khả năng quán tưởng theo cách nầy sẽ rất hữu
ích khi bản thân chúng ta lâm vào một hoàn cảnh khó khăn, hay khi chúng ta suy
nghĩ và quan tâm về tình hình thế giới. Đây là thực tại như nó đang xảy diễn,
phải không các bạn? Tôi không nói là chúng ta không nên quan tâm về những gì
đang xảy ra. Tôi chỉ nói là chúng ta hãy nhấp nhận thực tại như nó đang xảy diễn
để chúng ta có thể thật sự hiểu biết nó. Chúng ta không thể hiểu bất cứ một vật
gì nếu chúng ta chỉ lo tìm cách bát bỏ hay không chấp nhận nó. Nếu muốn hiểu một
cái gì đang thối rữa và hoại diệt, chúng ta phải chấp nhận sự thối rữa và hoại
diệt của nó. Điều nầy không có nghĩa là chúng ta yêu thích nó; chúng ta không
thể yêu thích cái hư thối, vì sự thối rữa là thật đáng ghê tởm; nhưng chúng ta
có thể chấp nhận nó. Và khi đã chấp nhận sự thối rữa rồi, chúng ta sẽ bắt đầu
hiểu được nó.
Hãy áp dụng cách quán tưởng vừa nêu trên vào những
trạng thái tâm sinh khởi trong tâm bạn. Nếu bạn đánh giá trạng thái tâm suy đồi
và xấu xa đang có trong bạn bằng cách nói, "Chao ôi, tôi là một người hết
sức xấu xa, tôi không nên có tư tưởng như thế, tôi không nên có tình cảm như thế,
con người tôi quả là hư đốn," và như thế là bạn đã không chấp nhận trạng
thái tâm lúc ấy. Bạn đã đánh giá và phán đoán nó, và hoặc là bạn đổ lỗi cho một
người nào đó, hoặc đổ lỗi cho chính bản thân bạn. Đó không phải là chấp nhận;
đó chỉ là phản ứng và phán đoán.
Khi bạn càng phản ứng vì vô minh và lầm lạc, nói
khác đi, khi bạn càng tìm cách bát bỏ và đè nén những gì bạn cho là xấu xa và
đáng ghét, chính những cái xấu xa mà bạn tìm cách đè nén nầy lại càng bám sát
theo bạn. Sự chống ghét và ức chế sẽ ám ảnh bạn như những bóng ma, và như thế,
bạn sẽ bị lôi cuốn vào cơn lốc đau khổ do chính bạn tạo nên. Chấp nhận một sự vật
không có nghĩa là đồng ý với nó hay yêu thích nó, mà là một thái độ thiện chí sẳn
sàng chịu đựng những gì khó chịu, và một khả năng chịu đựng được sự xấu xa ghê
tởm cùng với sự đau đớn đi kèm với nó. Qua sự chịu đựng, bạn sẽ thấy là điều kiện
hay trạng thái tâm xấu xa đó có thể sẽ chấm dứt; và rồi bạn sẽ có thể buông bỏ
nó. Bạn chỉ có thể buông bỏ những sự vật khi nào bạn chấp nhận nó. Nếu không,
cuộc đời bạn sẽ chỉ là một chuỗi dài của những phản ứng -- phản ứng trốn tránh
nếu đó là những gì xấu xa, và phản ứng chấp chặt, luyến ái nếu đó là cái gì tốt
đẹp, thoải mái, và dễ chịu.
HÃY BUÔNG BỎ
QUÁ KHỨ
Trong xã hội, chúng ta được huân tập để tin rằng
ký ức hay trí nhớ là vật sở hữu thật sự của chúng ta, hay thuộc về chúng ta.
Chúng ta thường quên đi những sự kiện tầm thường trong cuộc sống hàng ngày, và
chỉ nhớ rất rỏ những sự kiện thật tốt đẹp trong đời như khi chúng ta được một
giải thưởng nào đó hay đang đắm say trong một mối tình lãng mạn nào đó. Chúng
ta cũng thường nhớ lại những điều xấu xa mà chúng ta đã làm hay người khác đã
làm tổn thương đến chúng ta.
Sự chấp thủ và dính mắc sẽ xảy ra khi chúng ta cất
giữ những ký ức rồi cho chúng trồi lên và tái diễn lại trong tâm, hay khi chúng
ta tìm cách triệt tiêu và dẹp bỏ chúng; Đây là hai hình thức của sự dính mắc và
chấp thủ. Điều nầy mới nghe có vẽ nghịch lý, nhưng sự thật là chúng ta đang bám
chặt vào cái mà chúng ta đang tìm cách triệt tiêu và dẹp bỏ. Khi chúng ta càng
muốn quên đi một cái gì đó, tâm chúng ta càng dính mắc vào vật đó. Chính vì thế
mà những sự vật nầy được xem như là những bóng ma ám ảnh chúng ta, vì thật ra
chúng ta đang bám chặt vào chúng.
Lấy một thí dụ, khi một người nào đó làm một cái
gì hết sức kinh khủng đối với bạn và bạn rất giận anh ta về việc nầy, nhưng bạn
quyết định là thôi, bạn sẽ bỏ qua và không suy nghĩ về việc nầy. Bạn cứ thử đẩy
sự kiện trên ra khỏi tâm bạn bằng cách cố gắng không nghĩ về nó nữa. Có thể bạn
sẽ làm được như thế trong một giây phút nào đó, và rồi thình lình nó lại bùng dậy
trong tâm bạn. Bạn lại muốn dẹp nó sang một bên, nhưng chính cái ý muốn dẹp bỏ
đó sẽ làm sinh khởi tiến trình chấp thủ trong tâm bạn. Vì thế những gì bạn nên
làm không phải là tìm cách đẩy sự sân hận ra khỏi tâm; bạn phải chấp nhận cơn
giận.
Bạn sẽ tìm thấy sự an tịnh và lắng dịu qua việc chấp
nhận sự đau đớn mà bạn đang chịu đựng và cuối cùng buông bỏ nó; sự lắng dịu và
thoải mái không đến từ việc tìm cách bát bỏ sự đau khổ mà từ việc để cho sự đau
khổ tự nó xảy diễn ra trong tâm bạn. Bất cứ cái gì mà bạn chấp nhận chịu đựng đến
lúc nào đó, nó sẽ ngừng nghỉ, và sự ngừng nghỉ nầy sẽ mang lại một cảm giác thoải
mái dễ chịu vì bạn đã để cho mọi sự vật trôi chảy và chuyển động theo đúng bản
chất của nó. Lúc đó bạn đang sống một cách hài hòa và nhu thuận với cuộc đời, với
thiên nhiên, và vạn pháp.
Quá khứ chỉ là ký ức được tái diễn trong tâm ngay
trong phút giây hiện tại, phải không các bạn? Hiện tại, chỉ có hiện tại thôi;
cho dù bạn ở đâu, cũng chỉ có giây phút hiện tại. Bất cứ cái gì mà bạn nhớ lại
-- những gì bạn đã làm, hay những gì người khác đã làm -- chỉ là ký ức. Ký ức đến
rồi đi trong tâm, ngay trong giây phút hiện tại. Hoàn toàn không có quá khứ và
chỉ có những chúng sinh chưa giác ngộ mới tin có quá khứ mà thôi.
Chúng ta tin có quá khứ vì chúng ta có thể nhớ lại
quá khứ. Tuy nhiên, tôi đề nghị bạn hãy nhìn quá khứ dưới một nhãn quan khác.
Thay vì nhìn quá khứ như là "cái của bạn" và như là "một thực tại,"
bạn hãy nhìn quá khứ như là chính nó, như là cái gì đó đến rồi đi qua tâm trong
giây phút hiện tại. Đó mới thật sự là cái gì đang xảy diễn. Thực tại là tất cả
những gì bạn nhớ lại trong quá khứ đang đến rồi ra đi trong tâm bạn. Ký ức sẽ
không sống lâu hoặc kéo dài nếu bạn không bám vào nó. Ký ức chỉ đến rồi ra đi,
thế thôi.
-ST-
