Đêm qua có em Phật tử nhắn tin hỏi
tôi: “Thế nào là sự Trung Thành trong Phật Giáo?”
Tôi hỏi lại: “Nguyên nhân vì sao
hỏi vậy hay chỉ hỏi chơi chơi?”
Em kể, mấy ngày được nghỉ, các em
đi dự lễ Vu Lan ở một ngôi chùa lớn và được các anh chị Huynh trưởng bắt phải lập
lời thề có đoạn: “…Nếu con không trung thành với Phật, đời đời phải rơi vào địa
ngục; Nếu con không trung thành với Thầy (tức vị Thầy chùa đó) đời đời kiếp kiếp
con phải đọa làm cầm thú…”
Em hỏi: “Đức Phật có dạy các đệ tử
xuất gia và tại gia phải thề độc vậy ạ sư cô?”
Tôi bảo: “Ai bảo con vậy?” “Người
Huynh trưởng bảo chúng con đây là LỆNH từ trên đưa xuống. Sư cô không tin cứ
vào trang “…” đó mà xem. Chúng con còn phải viết lời bình luận THỀ ĐỘC cả vào
bài viết trên trang đó nữa”.
Tôi vốn không tin một chiều và thử
vào hai trang đó xem thì đó là sự thật. Đọc những bình luận các em vì tin mà thề
độc… Mặc dù là người mạnh mẽ nhưng tim mình thư thắt lại và cảm thấy khóe mắt
cay cay… Vâng! Tôi đã khóc với những giọt nước mắt nuối tiếc cho sự cả tin. Sao
các em toàn là người có tri thức lại có thể tin vào điều đó? Dù nơi ấy có nổi
tiếng đến mấy, có đông đúc tín đồ ra sao, vị thầy ấy nói có hay như thế nào…
thì các em cũng phải có trí tuệ của mình để nhận định đúng – sai chứ?
Các em có hiểu kiếp làm thú nó cực
khổ thế nào không? Hãy nhìn một con trâu hoặc con bò, cả đời dùng sức kéo cày,
lúc yếu lại bị người ta lôi ra đập đầu cắt tiết, xẻ thịt băm xương. Ai đã từng
bị một con ve chó hoặc ve trâu chui vào người hút máu thì sẽ hiểu được cảnh cả
hàng trăm con bọ ve lúc nhúc chui trên thân, rúc vào tai ngày đêm cắn và hút
máu những con vật đó nó đau khổ như thế nào không?
Một đời làm cầm thú khổ gấp triệu
triệu lần so với một đời làm người nghèo khổ. Sao các em lại có thể tin một
cách mê mờ như vậy?
Em nói rằng: “Nếu không thề thì
không được vì đó là quy định của sự trung thành. Và vị Huynh trưởng cũng đọc cả
đoạn về Đức Phật bảo ai không tin Phật sẽ bị đầu vỡ ra 7 mảnh…”
Thật đáng thương cho các em và
cũng thật đau lòng cho người có tâm địa mượn kinh Phật để ghép từ một chuyện
này sang chuyện khác để nói sai ý Phật. Tôi liền giải thích cho em hiểu, trong
tích truyện về Đức Phật có một câu chuyện như thế này:
Hôm đó có một vị ngoại đạo vì tâm
đố kỵ với sự ảnh hưởng của Phật mà ông đến tranh luận với Phật và cho rằng ông
ta mới là dòng dõi cao quý đáng được cung kính tôn thờ. Đức Phật phủ nhận rằng
trên đời này không có dòng dõi nào được cho là cao quý và không có dòng dõi nào
là hạ liệt. Cao quý hay hạ liệt tất cả phụ thuộc vào nhân cách, giới đức và trí
tuệ của họ mà ra. Vị ngoại đạo đó vẫn không chịu và tiếp tục tranh cãi về dòng
họ của mình là cao quý. Rồi Đức Phật lấy dẫn chứng từ đời cha, đời ông, đời ông
cố… của vị đó cũng xuất thân và có những khuyết điểm như các dòng dõi khác thì
chẳng có gì được gọi là cao quý. Khi Đức Phật dẫn chứng rõ ràng và chỉ dạy cho
vị đó, dù vị đó biết rõ sự thật mà Phật nói là đúng nhưng vẫn cố chấp bảo thủ
không công nhận.
Đức Phật hỏi lần thứ nhất, thứ 2
rồi thứ 3 rằng: “Ngươi có công nhận điều đó là đúng không? Nếu ngươi không công
nhận sự thật ấy mà vẫn bảo thủ thì đầu ngươi sẽ vỡ thành 7 mảnh”. Vì sao Đức Phật
nói câu đó 3 lần? Vì bên cạnh Ngài có những vị Thần luôn đi theo để học Pháp và
bảo vệ Đức Phật. Đức Phật từ bi, nhưng những vị Thần họ làm theo lẽ phải. Khi Đức
Phật hỏi như vậy vì Ngài thấy vị Thần kia khi chứng kiến cảnh ông ngoại đạo vừa
mắc tội lăng nhục Đức Phật vừa nói những lời sai trái mà không chịu nhận sự thật
khiến vị Thần kia nổi giận muốn đập đầu ông kia ra 7 mảnh. Đức Phật vì từ bi mà
cho ông 3 cơ hội cũng là muốn cứu ổng. Lần thứ 3 thì ổng run sợ quỳ xuống nhận
toàn bộ những lời Đức Phật nói là sự thật và xin sám hối được quy y và trở
thành đệ tử của Đức Phật.
Nội dung câu chuyện là như vậy,
chứ không bao giờ chúng ta tìm thấy một lời đe dọa nào rằng nếu ai không tin
Tam Bảo sẽ bị đọa này đọa kia đâu. Tất cả những bài Kinh trong kinh Nikaya chưa
bao giờ Phật bắt ai phải tin Ngài. Ngược lại, Ngài còn dạy các hàng đệ tử rằng:
“Chớ có tin đó là chân lý dù ai nói đó là lời của Ta nói ra. Chớ có tin đó là
chân lý dù là lời Thầy của mình nói ra…”.
Ngài luôn dạy chúng ta phải “Hãy
tự mình thắp đuốc lên mà đi.”
Dù có Quy y Tam Bảo thì hãy coi lại
Pháp ấy có dạy chúng ta đi đến xa lìa khổ đau hay không? Vị Tăng ấy có phải là
người nghiêm trì trong Giới luật không? Con đường vị ấy đi có đúng theo con đường
Đức Phật đã dạy về GIỚI, ĐỊNH, TUỆ hay không? Chỉ 3 điểm này mới là cốt lõi của
những gì Đức Phật dạy. Tại sao mọi người không nhớ? Còn nếu ai đi theo một luồng
tư tưởng nào ngoài 3 điều trên và gắn cái mác Phật giáo thì thôi đó là NGHIỆP của
họ.
Nhiều khi ngồi một mình tôi thường
suy nghĩ: Đúng là chỉ có Trí Tuệ của Phật; Từ hơn 2500 năm trước Ngài đã thấu
suốt được những vấn nạn trong Phật Pháp sẽ có những người mượn danh của Tam Bảo
để nói này nói nọ. Đây mới là điều đáng sợ cho Nhân Quả của chính họ và cũng là
điều đáng lo cho những Phật tử ít hiểu biết trong Chánh Pháp.
Hiện nay có một số tư tưởng cổ
súy phong trào rằng: Phải BẢO VỆ GIÁO PHÁP, phải BẢO VỆ ĐẠO PHẬT… Thật sự chẳng
có ai có thể “Bảo vệ” được Chánh Pháp của Ngài khi mà tâm chúng ta toàn Tham -
Sân - Si. Ta còn chưa làm chủ được ta thì ta bảo vệ cái gì? Bản thân ta còn
đang là nô lệ của ma sân giận phiền não thì ta có thể giúp được ai? Đừng tin những
lời ngụy biện không căn cứ luôn dán kèm cái nhãn giả có 2 chữ “CHÁNH PHÁP”.
Mỗi một câu chuyện thời Phật còn
tại thế là mỗi bài học cảnh tỉnh cho chúng ta thấy đâu mới là cốt lõi của Phật
Giáo. Ví như câu chuyện: Hôm ấy có 2 vị Tỳ Kheo đi vào làng khất thực bị một
nhóm ngoại đạo thách đố với việc để một cái bát trên cột gỗ bôi đầy mỡ và chửi
bới: “Các ngươi là những kẻ ăn hại, không chịu làm mà giả bộ tu hành rồi chỉ biết
xin ăn. Nếu có tài giỏi thực sự thì lấy cái bát trên cột kia xuống đi.” Hai vị
vẫn nhẫn nhục bước đi. Nhóm ngoại đạo được đà chửi to, la ó: “Thầy các ngươi
(chỉ Đức Phật) cũng chỉ là kẻ lừa gạt, cũng chỉ là kẻ…” Không kìm nén được trước
những lời nhạo báng về Đức Phật một vị Tỳ Kheo quay lại dùng Thần thông bay lên
lấy chiếc bát xuống trước sự kinh ngạc của dân chúng. Lúc đó tất cả đều trầm trồ
khen ngợi và họ muốn gặp Đức Phật là người như thế nào mà đệ tử của Ngài tài
năng như vậy? Khi mọi người đến đảnh lễ Phật và thuật lại sự việc, Đức Phật
nghiêm nghị nói: “Từ nay, nếu ai thể hiện Thần thông để cảm phục người khác thì
người đó không còn là đệ tử của Ta nữa.” Vị Tỳ Kheo quỳ xuống bạch Phật: “Kính
bạch Đức Thế Tôn! Nếu ai đó có mắng chửi hay đánh đập con thì con vẫn cam chịu
nhẫn nhục. Nhưng họ chửi bới, vu khống và nhục mạ Thế Tôn thì làm sao con có thể
để họ làm vậy cơ chứ?” (Lưu ý: Một vị tu hành có Thần thông nhưng chưa chứng đắc
Thánh quả từ Tư Đà Hàm trở lên thì vị đó vẫn còn buồn giận.)
Đức Phật dạy: “Này con! Khi họ
dùng những lời cay nghiệt để vu khống, để chửi bới, để nhục mạ Ta, Ta không hề
buồn không hề giận thì sao con phải giận khi họ chửi Ta?… Khi họ chưa hiểu về
Ta, chưa hiểu về các Pháp mà Ta đã chứng ngộ thì Ta sẽ dùng sự nhẫn nhục, sự từ
bi chờ đợi nhân duyên để chỉ cho họ thấy đâu là Chân Lý, đâu là con đường để
giúp họ tu hành thấy được các Pháp như chúng thực sự là…”
Qua bài Pháp ấy, mấy người ngoại
đạo và nhiều người dân cảm nhận được sự từ bi và trí tuệ của Phật nên họ xin xuất
gia tu tập theo Ngài, về sau họ đều chứng đắc được quả vị A La Hán.
Ngày nay, chúng ta kém phước
duyên sinh vào thời Đức Phật đã nhập Niết Bàn quá xa, nhưng vẫn may Giáo Pháp của
Phật vẫn còn hiển hiện ở thế gian; Vẫn còn nhiều những bậc Thánh Tăng hoặc những
bậc Chân Tu để mình nương tựa và tu tập theo.
Những người Phật tử muốn tìm hiểu
đâu là lời Phật dạy thì nên lưu ý; Kinh sách có thể tràn lan làm não loạn đôi
khi người ta chẳng biết đâu mà lựa chọn, thì điều đầu tiên quý Phật tử nên
nghiên cứu đọc kỹ bộ kinh Nikaya. Có người đa nghi hơn sẽ hỏi: “Lỡ họ cũng làm
giả cả kinh Nikaya nữa thì sao?” Đúng vậy. Nhưng rất may là hiện nay trên thế
giới còn nhiều chư Tăng thông thuộc Tam Tạng (Kinh, Luật, Luận). Còn một điểm
quan trọng nữa là Đức Phật cũng đã để lại cho chúng ta một cái chìa khóa để mở
vào kho tàng chân lý đó phải có 3 yếu tố; Giáo lý Đức Phật luôn dạy chúng ta về
sự thật của thế gian là KHỔ; là VÔ THƯỜNG và VÔ NGÃ. Muốn thấy được rõ 3 bản chất
trên thì phải thực hành: GIỚI, ĐỊNH và TUỆ - từng bước từng bước một, ngoài ra
không còn con đường nào khác.
Như Tịnh Giác
