Thầy Viên Minh chia sẻ:
"...Đi chùa chủ yếu là học đạo, có thông hiểu đạo lý thì mới sống
đúng tốt, sống lợi mình lợi người được. Đạo đi trước đức mới theo sau, đưa phước
ra trước để nhử khiến sinh lòng tham muốn được phước mà ham phước đã là tội rồi.
Lo tu phước mà không có trí tuệ thì dù có phước cũng không hết phiền não. Tu tuệ
thì mỗi người đã có sẵn Vô Sư Trí nên chỉ cần biết thận trọng, chú tâm, quan
sát, sáng suốt biết rõ thực tại thân tâm thì sẽ tự thấy đâu là phước, đâu là tội,
đâu là đúng, đâu là sai để sống lợi mình lợi người, không cần tìm đâu chân sư để
học đạo. Nhưng khi đã thấy biết đúng thì sẽ tự biết đâu là chân sư..."
Món quà giáo Pháp
Hỏi: Kính thưa sư ông, món quà quý giá nhất là giáo pháp, vậy trong
khi làm từ thiện mình có thể gửi tặng họ bài thuyết pháp hay tổ chức buổi thuyết
pháp, như vậy sẽ tốt hơn có đúng không sư ông?
Trả lời:
- Đó là ý tốt nhưng không chắc có hiệu quả. Pháp là món ăn tinh thần,
người nào đói mới cần ăn. Nếu người ta chưa có nhu cầu mà thuyết pháp cho họ
nghe có khi phản tác dụng. Người ta sẽ nói “chúng tôi cần gạo, không cần dạy
khôn”. Do đó luật Phật là phải có thỉnh mới được thuyết, hay có ai hỏi mới trả
lời. Nhiều khi người ta chưa đủ trình độ để nghe hoặc họ đang theo Tôn giáo
khác mà lại đưa ra Phật Pháp sẽ làm cho họ dị ứng. Tuy rằng làm với tâm thiện
nhưng vẫn có vẻ như là một sự đổi chác rằng "tôi cho anh, anh phải theo
tôi", cho nên vô tình không phải đem điều tốt đến cho họ mà có ý đồ truyền
bá đạo của mình, hoá ra không phải là tốt, điều này cần phải tế nhị mới được.
Còn khi họ có nhu cầu cần đạo thì tự nhiên họ tìm đến. Đạo chính là chân lý là
sự thật, nên nói với người ta làm sao sống đúng tốt hơn hướng dẫn những điều gì
cụ thể trong đời sống, thí dụ phải sống có vệ sinh, ăn uống điều độ v.v... thì
đó mới là Đạo. Còn tuyên truyền Kinh Điển thuộc về truyền giáo chứ không phải
khai ngộ Sự Thật..."
Thầy Viên Minh
