Rất nhiều người cảm thấy rằng phong thuỷ là một
chuyện vô cùng hệ trọng, chọn được ngôi đất quý, long mạch tốt thì có thể hưởng
phúc cả đời. Nhưng thực ra tất cả điều đó chỉ là ngoài thân mà thôi, gốc của
phong thuỷ phải là con người chứ không phải hướng nhà, hướng bàn thờ, hướng bếp
hay các vật phẩm phong thuỷ. Người hiện đại, cứ quá chú tâm vào việc đó mà bỏ
quên đi vấn đề gốc của phong thuỷ, đó chính là con người, con người là quan trọng
nhất, là gốc của vạn vật, tốt hay xấu đều có thể khiến hoàn cảnh chuyển theo.
Trong bài viết này, anh muốn chia sẻ với em điều đó ở góc độ sâu hơn để em hiểu.
Theo nghĩa đen, “phong” là gió, “thuỷ” là nước.
“Phong thuỷ” là một học thuyết có nguồn gốc từ thời cổ đại, chuyên nghiên cứu sự
ảnh hưởng của hướng gió, hướng khí, mạch nước đến vận mệnh, phúc hoạ của đời
người. Tuy nhiên câu chuyện dưới đây sẽ cho em một cái nhìn khác về phong thuỷ
Vương Dương Minh (1472 – 1529) tên thật là Vương
Thủ Nhân, là một nhà chính trị, nhà triết học nổi tiếng của triều Minh. Triết học
của Vương Dương Minh gọi là Dương Minh Tâm học, cho rằng Tâm là nguồn gốc của vạn
sự vạn vật, chỉ có cứu trị nhân tâm mới có thể cứu vãn xã hội, mới có thể giải
quyết những vấn đề hiện thực xã hội. Và “Tâm học” không phải thứ học vấn trên
giấy mà là trí tuệ của thực tiễn.
Ông là mẫu người “văn võ song toàn”, một đời cống
hiến biết bao công trạng cho đất nước. Vương Dương Minh, thời bình thì nghiên cứu
triết học, đèn sách, dựng lập nên “Dương Minh phái” có ảnh hưởng lớn đến nhiều
nước Á Đông, thời chiến thì thân hành dẫn binh dẹp loạn, dẹp thổ phỉ.
Những năm cuối đời, Dương Vương Minh có tự mình
tìm được một miếng đất ở sơn trang Lan Đình Tiên Hà phía ngoài thành Thiệu Hưng
(Chiết Giang) để làm nơi an táng khi trăm tuổi. Miếng đất này ban đầu có vị trí
không đẹp. Trước núi có 2 con sông nhỏ giao nhau đã ăn mòn chân núi bên phải,
khiến cho phần đất bên trong trở nên quá hẹp.
Nhiều thầy phong thuỷ cho rằng đó là thế đất không
tốt, nhiều lần khuyên Vương Dương Minh bỏ đi. Nhưng ông không đồng ý, nhất quyết
chọn đó làm nơi an nghỉ cuối cùng. Chẳng bao lâu sau, một ông lão sống trên núi
nằm mơ thấy một vị thần tiên thân mặc áo bào đỏ, lưng thắt đai ngọc, đứng ở
trên sông nói: “Ta muốn trả lại đường cũ cho con sông này“.
Ngày hôm sau, mưa dông nổi lên, dòng nước tràn ra khiến
con sông đổi hướng về bờ phía Nam. Phần đất mà Vương Dương Minh chọn bỗng dưng
rộng thêm cả trăm dặm, trở thành một mảnh đất phong thủy cực tốt với thế lưng dựa
đồi núi, tầm nhìn thoáng đãng. Mọi người thảy đều kinh ngạc, khen ngợi đức lớn
của Vương Dương Minh có thể cảm động thần linh, thay đổi được thế đất phong thuỷ.
Sau khi Vương Dương Minh qua đời cũng có chuyện lạ
phát sinh. Trên đường bình định phản loạn trở về, ông bất ngờ qua đời ở Lâm An,
Giang Tây. Người dân ven đường vây quanh linh cữu khóc lóc, đưa tiễn bậc đại
nho. Đến Nam Xương, phải đi đường thuỷ về Chiết Giang, gió ngược chiều thổi suốt
mấy ngày liền, thuyền không sao đi nổi.
Người học trò tên là Triệu Uyên quỳ dập đầu trước
linh cữu ông mà khấn rằng người thân và học trò ở Chiết Giang đều đang chờ đợi
phu tử về. Vừa khấn xong, gió cũng đảo chiều, trở thành gió Tây, thuyền căng buồm,
chỉ 6 ngày đã về đến Chiết Giang. Ai cũng cảm thán đại đức của Vương Dương Minh
có thể cảm động trời đất cả lúc sống lẫn khi đã qua đời.
Phong thủy lớn nhất đời người chính là thiện
tâm
Khổng Tử nói:
“Tâm còn chưa thiện, phong thủy vô ích. Bất hiếu cha mẹ, thờ cúng vô ích“.
Câu chuyện của Vương Dương Minh cho người ta thấy
rõ rằng phong thuỷ hoàn toàn phụ thuộc vào phúc đức của người ta chứ không phải
ngược lại. Muốn có được phong thuỷ tốt, trước tiên phải biết tu dưỡng. Kẻ
chuyên làm điều ác dù ở nơi có phong thuỷ tuyệt vời cũng hoá thành hiểm địa,
người tốt dù phải sống ở vùng đất hung cũng lại gặp dữ hoá lành. Dưỡng phong
thuỷ chi bằng dưỡng phúc, mải mê tìm ngôi đất quý cả đời chi bằng một đời hành
thiện.
Trong lý thuyết phong thuỷ, người ta hay nói về một
trạng thái gọi là “tụ quang”, hội tụ
ánh sáng. Phàm những người luôn ôm giữ lòng vị tha, luôn biết nghĩ đến người
khác thay vì giành phần hơn cho mình thì mới có thể “tụ quang”. Biểu hiện trên
gương mặt của “tụ quang” chính là nụ
cười. Một nụ cười mãn nguyện, toả sáng có thể sưởi ấm cả một mùa đông giá lạnh.
Miệng cười như hoa cũng chính là tướng mạo của người có phúc đức.
Trái lại, khi thường xuyên nghĩ điều ác, làm chuyện
xấu, trong lòng chất chứa đầy tâm oán hận, đố kỵ, ích kỷ thì người ta sẽ rơi
vào trạng thái “tụ âm”. Âm khí tất
nhiên là không tốt, là những loại vật chất bất hảo. Khí âm sẽ khiến gương mặt
xám xịt, không còn sinh khí. Những người này cả một đời chắc chắn sẽ không thể
gặp may mắn.
Cái gốc làm người là Chân - Thiện - Mỹ. Chân thành
sống giữa đời bằng một trái tim đầy ắp thiện tâm và lòng kiên nhẫn cao cả, chắc
chắn bạn sẽ nhận được phúc báo còn hơn cả tìm thấy đất có long mạch. Luôn chú trọng
bồi dưỡng đạo đức, tu thân, tích đức, bạn sẽ có một loại phong thuỷ tốt nhất
luôn mang theo bên mình vừa bảo vệ bản thân, vừa cải biến hoàn cảnh xung quanh.
Đó mới thực là cái gốc của phong thuỷ đời người vậy.
