Con xin phép thầy và nêu câu hỏi ạ:
Thiền định không tách rời cuộc sống"...
Trong thiền định không thể có người suy nghĩ, mà có nghĩa rằng tư tưởng phải kết
thúc - cái tư tưởng mà bị thúc đẩy về phía trước bởi sự ham muốn đạt được một kết
quả. Thiền định không liên quan gì đến việc đạt được một kết quả. Nó không là vấn
đề của hít thở bằng một phương pháp đặc biệt, hay nhìn thẳng ngay mũi, hay đánh
thức khả năng để thực hiện những trò ma mãnh nào đó, hay tất cả những chuyện vô
lý không chín chắn chung quanh nó... Thiền định không là điều gì tách rời cuộc
sống. Khi bạn đang lái xe hơi hay đang ngồi trên xe buýt, khi bạn đang nói chuyện
liến thoắng không ngừng nghỉ, khi bạn đang dạo bộ một mình trong cánh rừng hay
đang nhìn ngắm một con bướm đang được cơn gió mang đi - tỉnh thức không chọn lựa
được tất cả những việc đó là thành phần của thiền định..."
Con hỏi chỗ này ạ:
1."Thiền định không tách rời cuộc sống. Trong thiền định không thể
có người suy nghĩ, mà có nghĩa rằng tư tưởng phải kết thúc... tư tưởng phải kết
thúc toàn bộ" à thầy?
2. Có tư tưởng mà vẫn THIỀN có được không thầy? Rảnh thầy trả lời giúp
con nhé. CON BIẾT ƠN SƯ ÔNG NHIỀU Ạ
Trả lời:
1) Tư tưởng có nghĩa là "tưởng rồi tư". Tưởng là áp đặt một
khái niệm trên đối tượng. Tư (cetanā) là hành động tạo tác của ý theo khái niệm
đó. Chỉ trong định hữu sắc và vô sắc mới cần đến "người tư tưởng" để
tư nỗ lực đạt được khái niệm (các bậc định) mà tưởng đã áp đặt như mục đích để
đạt tới. Còn trong chánh định thì đúng là chấm dứt hoàn toàn tư tưởng và người
tư tưởng, ở đó đâu cần tư tưởng như động lực để bước tới hay dừng lại.
2) Thiền định mà Krishnamurti nói không phải là tứ thiền bát định (hữu
sắc, vô sắc định) mà là chánh định đã được đức Phật đề cập trong Bát Chánh Đạo.
Trong chánh định không có người tư tưởng (vô vi vô ngã) thì đâu cần tư và tưởng
nữa, tư tưởng đã được thay bằng tuệ tri. Nhưng trong chánh định vẫn có chánh tư
duy xuất phát từ như lý tác ý (yoniso mananikāra) tức ứng tâm phù hợp với đối
tượng đã được chánh kiến rõ biết.
Thầy Viên Minh
